Chương 21: Nàng làm gì thế

Kể từ khi Tề Thái hậu qua đời, ngoại thích Tề thị đã phát động Ngọ Môn chi biến, đoạt lấy đế vị của hoàng tộc Hoàng Phủ. Tề thị vốn xuất thân thường dân, tuy dùng vũ lực để giành lấy chính quyền, nhưng thuở ban đầu lại không được các gia tộc lớn công nhận. Tiêu gia là một trong những thế gia đầu tiên đứng ra ủng hộ tân đế, và cũng chính vì lẽ đó mà Tiêu Thái công đã vinh dự được ban cho chức Thái phó, đứng vào hàng Bát công.

Thế nhưng, ai cũng biết rằng, Bát công chỉ là một chức vị hữu danh vô thực, được hoàng đế dùng để lôi kéo các gia tộc lớn mà thôi. Chẳng khác nào Tạ gia tuy giữ chức Đại tư mã, trông thì quyền cao chức trọng nhưng thực chất lại chẳng có chút thực quyền nào.

Các thế gia bất mãn với tân đế, mà tân đế cũng chẳng hề tin tưởng các thế gia. Sự trỗi dậy của các gia tộc hàn môn đã làm lung lay nền móng trăm năm của các thế gia. Vì vậy, Thái công vẫn luôn canh cánh trong lòng về con đường tương lai của Tiêu gia, nên ngày nào ông cụ cũng không quên cùng Tiêu Lâm bàn luận về những biến động trên triều đình.

Sau khi bàn bạc xong những chuyện triều chính nặng nề, giờ Hợi hai khắc đã điểm, Thái công cuối cùng cũng thấy mệt, đang định bảo Tiêu Lâm lui về thì hắn lên tiếng: "Mấy món đồ này, để con thay tổ phụ mang vào phòng chứa đồ lặt vặt ạ."

Thái công vội từ chối, dường như sợ hắn đi vào đó. Thấy vậy, Tiêu Lâm bèn hỏi: "Chẳng lẽ tổ phụ lại giấu thứ gì trong đó ạ?"

"Làm gì có chuyện đó." Thái công lườm hắn một cái rồi buông tay ra: "Cho con đấy, cho con đấy, để khỏi giống mẹ con, lúc nào cũng đa nghi vớ vẩn. Ta đã bỏ cái tật ăn thịt uống rượu buổi tối từ lâu rồi! À phải rồi, tối nay trong phòng đó có chuột đấy, con vào rồi ra nhanh nhé, kẻo lại bị cắn cho!"

Tiêu Lâm cầm dụng cụ cáo từ rồi đi vào, vừa bước vào phòng đã nghe thấy một tiếng sột soạt. Hắn còn tưởng là chuột như lời tổ phụ nói, thì bỗng thấy một vạt áo lướt nhanh qua sau kệ đồ.

"Người nào đó?" Hắn đặt dụng cụ xuống rồi đóng chặt cửa lại. Căn phòng này vốn không lớn, chỉ vì có thêm mấy dãy kệ che khuất tầm nhìn nên thực ra rất khó để trốn người, nhưng hắn nhớ ra nơi này có đến hai cánh cửa, một trước một sau.

Nghĩ vậy, Tiêu Lâm bèn nhanh chân vòng qua mấy dãy kệ đi về phía sau.

Và rồi, ở góc phòng ngay trước cửa sau, hắn và Thôi Lan Nhân đang ôm một bọc giấy dầu to trong lòng bốn mắt nhìn nhau.

"Sao nàng lại ở..."

"Suỵt!" Thôi Lan Nhân bật dậy, định đưa tay bịt miệng hắn, nhưng Tiêu Lâm đã kịp thời né được.

"Nói nhỏ thôi, đừng để tổ phụ nghe thấy." Thôi Lan Nhân quả thực chỉ hận hắn không hiểu ý, làm kẻ trộm sao có thể la lối om sòm được chứ. Nàng ôm chặt bọc giấy dầu trong lòng, cẩn thận mở cánh cửa sau rồi khom người định chuồn đi.

Tiêu Lâm mắt tinh tay nhanh túm lấy một bên tay áo của nàng, chau mày hỏi: "Nửa đêm nửa hôm không ngủ, nàng đến đây làm gì?"

Bên ngoài phòng, Tiêu Thái công vẫn chưa rời đi, ông cụ đang thập thò ngó vào trong, dường như còn định bước vào: "Thần Ngọc à, xong chưa con, về nghỉ ngơi đi chứ?"

Thôi Lan Nhân thấy tình hình không ổn, sợ bị bắt quả tang, liền vội vàng kéo Tiêu Lâm cùng chạy ra ngoài.

Tiêu Thái công nghe thấy tiếng động lớn, vội chống gậy chạy vào, nhưng tất cả những gì ông cụ thấy chỉ là hai bóng đen đang chạy xa dần, cùng với chiếc giỏ vốn đựng gà quay của ông cụ giờ đã trống không.

"Này! – Của ta... Này! Thần Ngọc! –" Tiêu Thái công đuổi theo vài bước, nhưng quả thực không theo kịp, đành phải bất lực đứng tại chỗ dậm chân mấy cái.

Thôi Lan Nhân kéo Tiêu Lâm liều mạng co giò bỏ chạy, mãi cho đến khi ra đến tận cửa hông trong sân của Tiêu Thái công, thấy chẳng có ai đuổi theo mới dừng lại.

Trong bóng tối mờ ảo, cả hai đều đang thở hổn hển. Một lúc lâu sau, Thôi Lan Nhân mới phì cười một tiếng, phá vỡ sự im lặng.

Tiêu Lâm nghĩ đến dáng vẻ vừa sốt ruột vừa không dám la lớn của tổ phụ, cũng suýt không nhịn được mà cong môi cười. May mà hắn vẫn giữ được bình tĩnh, cuối cùng dùng một giọng điệu điềm đạm hỏi:

"Nàng chạy cái gì?"

Thôi Lan Nhân giơ bọc giấy dầu trong tay lên, giải thích: "Ta nghe người ta nói Thái công thỉnh thoảng lại nhờ người mang gà quay từ bên ngoài về, nhưng sức khỏe của ông không tốt, không ăn được đồ dầu mỡ. Tuy ta là xuất phát từ lòng tốt, muốn tốt cho sức khỏe của ông, nhưng cũng không thể để Thái công phát hiện là do ta lấy được, nên dĩ nhiên là phải chạy rồi."