Chương 17: Nàng cứ đi ngủ thôi

Dù sao thì mục tiêu của nàng cũng đâu phải là trở thành một cuốn gia phả sống. Có thể sớm tối gặp mặt Tiêu Lâm, chẳng lẽ còn lo không tìm ra được sơ hở của hắn sao?

Thấy Thôi Lan Nhân cuối cùng cũng thông suốt, Trần ma ma vui mừng gật đầu lia lịa.

Thế nhưng, Thôi Lan Nhân vừa “thông suốt” xong liền chẳng thèm liếc đến chồng sách trên bàn, vừa ngáp vừa đi thẳng về phía giường: “Kệ đi, đau đầu quá, ta ngủ trước đây.”

Trần ma ma vội vàng đi theo, lo lắng nói: “Nương tử, người xem qua vài trang đi chứ ạ. Sáng mai Trưởng công tử còn kiểm tra bài vở, nếu biết người chưa xem một trang nào, chẳng phải người sẽ tức giận sao?”

“Vương gia, Bùi gia thì ta không quen, chứ Tạ gia với Tiêu gia thì ta vẫn kể tên được vài người, đủ để đối phó cho qua chuyện rồi.”

Chuyện mà Thôi Lan Nhân đã quyết thì Trần ma ma rất khó lòng khuyên nàng đổi ý. Hai chủ tớ giằng co một hồi, cuối cùng vẫn kết thúc bằng việc Trần ma ma phải bỏ cuộc.

Sau khi tắt đèn, Trần ma ma nhanh chóng ngủ thϊếp đi ở gian phòng bên cạnh, còn Thôi Lan Nhân thì cứ trằn trọc mãi đến nửa đêm mới chợp mắt.

Đầu giờ Dần, Trần ma ma bị tiếng động bên ngoài đánh thức. Nghe loáng thoáng có người đang gọi, bà mơ màng mặc lại y phục, vừa đẩy cửa bước ra đã thấy Tiêu Lâm dẫn theo Cảnh Trừng và Cảnh Lan. Cả ba chủ tớ đều đã ăn mặc chỉnh tề, tinh thần vô cùng tỉnh táo.

Người trẻ đúng là tinh thần tốt thật.

Trần ma ma càng lúc càng cảm thấy mình đã già yếu, sức lực suy giảm, nhất là khi trời ngày một lạnh hơn, buổi sáng căn bản không muốn rời khỏi giường.

Trần ma ma bước lên hành lễ: “Lang chủ đợi một lát, nô tỳ vào gọi nương tử dậy ngay.”

Tiêu Lâm hỏi: “Nàng vẫn chưa dậy sao?”

Trần ma ma cười gượng: “Có lẽ là tối qua người đọc sách hơi muộn ạ.”

Tiêu Lâm không hề nghi ngờ, liền để Trần ma ma vào trong gọi Thôi Lan Nhân dậy.

Chỉ là, Trần ma ma vào trong chưa được bao lâu thì từ trong phòng đã vọng ra một tiếng hét: “Ta không dậy!——”

Một lúc lâu sau, Trần ma ma mới bẽ bàng mở cửa bước ra. Đầu bà cúi gằm xuống ngực, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, lí nhí nói: “Lang chủ… hay là người ngồi đợi một lát, nương tử vẫn chưa tỉnh táo hẳn ạ.”

“Lang quân làm gì có nhiều thời gian để ngồi đợi chứ?” Cảnh Trừng không nhịn được lên tiếng.

Để có được chút thời gian này, lang quân đã phải hy sinh cả giờ nghỉ ngơi của mình.

"Vậy thì…" Trần ma ma cũng tỏ ra khó xử. Thôi Lan Nhân vốn đã khó ngủ, mà gọi nàng dậy thì lại càng khó hơn. Hồi còn ở Thôi gia, bà đã phải mất rất nhiều công sức mới rèn được cho nàng thói quen dậy vào một giờ cố định. Thế mà từ khi gả đến Tiêu gia, giờ giấc đã phải đẩy lên sớm hơn nửa canh giờ, Thôi Lan Nhân cũng đành cắn răng chịu đựng. Lần này trưởng công tử tới, lại phải dậy sớm thêm nửa canh giờ nữa…

Tối qua Thôi Lan Nhân vẫn chưa ý thức được vấn đề nan giải này, nhưng đến sáng nay thì nàng nhất quyết không chịu rời giường, cho dù Trần ma ma có nói thế nào cũng không lay chuyển được.

"Cảnh Trừng."

Cảnh Trừng đành miễn cưỡng ngậm miệng lại.

Lúc này, Tiêu Lâm mới nói với Trần ma ma: "Có tiện để ta vào trong không? Nếu… nàng thực sự không muốn dậy, ta chỉ đứng bên cạnh hỏi vài câu cũng được."

Vừa chu đáo dịu dàng, lại vừa thấu tình đạt lý như vậy, trên đời này quả thực không còn ai dễ nói chuyện hơn trưởng công tử nữa rồi.

Trần ma ma cảm động vô cùng, sao nỡ từ chối nữa, bèn vội vàng nói: "Đâu có gì không tiện đâu ạ, lang chủ mời vào."

Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, đèn trong phòng đã tắt quá nửa, chỉ còn lại vài ngọn nến tàn ở góc phòng le lói chút ánh sáng yếu ớt.

Thế nhưng, Tiêu Lâm lại quá quen thuộc với căn phòng này, dẫu có nhắm mắt hắn cũng có thể đi lại được. Chẳng mấy chốc, hắn đã dừng bước bên cạnh giường.

Vốn dĩ phía trước còn có một tấm bình phong ba tấm thêu lá ngân hạnh xanh biếc che chắn, nhưng giờ không biết đã bị dọn đi đâu mất rồi.

Hắn phóng tầm mắt nhìn quanh, tấm rèm cưới màu đỏ thẫm đã được gỡ xuống, thay vào đó là chiếc màn thêu đầy những quả hồng màu cam ấm áp. Họa tiết thế này, cả đời Tiêu Lâm cũng không bao giờ treo trên giường của mình, chỉ có điều, chiếc giường này đã không còn thuộc về hắn nữa.

Kẻ đang "cuỗm" mất chiếc giường của hắn thì lại cuộn tròn trong chăn, ngủ say như chết. Ngay cả với thị lực của Tiêu Lâm, hắn cũng không thể phân biệt được đâu là đầu, đâu là chân.

Thật khó để hình dung, cái cục bông trên giường kia lại chính là phu nhân mà hắn đã dùng kiệu tám người khiêng rước về.

Hắn giơ tay gõ vào thanh xà ngang phía trên giường, tiếng gỗ trầm đυ.c vang lên khiến cả chiếc giường khẽ rung động.

Cái "cục" trên giường khẽ cựa quậy, đáp lại một cách hết sức qua loa, dường như chỉ để chứng minh rằng người vẫn đang ngủ, chứ chưa có chết.

"Thôi…" Gọi là Thôi thị thì có vẻ hơi xa cách, Tiêu Lâm do dự một lát rồi gọi: "Lan Nhân."

Người dưới chăn im lặng như thể đã chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng đột nhiên, cả cái chăn ngọ nguậy một hồi, rồi một cái đầu bù xù thò ra từ một kẽ hở.

"...Sao lại là chàng?"

Thôi Lan Nhân ngủ đến mức cả khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, vẻ yêu kiều hiện rõ, chỉ tiếc là mái tóc rối bù lại khiến nàng trông như một con yêu tinh nhỏ vừa chui ra từ xó núi nào đó, vẫn còn ngơ ngác không biết năm tháng ngoài kia ra sao.

Tiêu Lâm bèn lên tiếng nhắc nhở: "Bây giờ là giờ Dần rồi."

"Ồ ồ, phải rồi." Thôi Lan Nhân vừa gật gù, vừa từ từ ngồi dậy. Nàng vẫn trùm chăn kín mít trên đầu, cả người trông như một cái bánh ú hình tam giác.

Một lúc lâu sau, nàng lại nghiêng đầu hỏi: "...Giờ Dần?"

Xem ra đầu óc Thôi Lan Nhân vẫn chưa tỉnh táo chút nào.