Chương 11: Dạy dỗ

Kẻ gây chuyện chạy mất rồi, hai người Cảnh Lan, Cảnh Trừng vẫn phải dọn dẹp mớ hỗn độn.

"Lang quân xin đừng để trong lòng, đều là lời đồn thổi ngoài chợ, chẳng qua là vì Nhị Hoàng tử và phu nhân quen biết từ sớm, quan hệ tốt hơn một chút."

"Đúng vậy, nếu hai người họ thật sự có tình ý, Thánh thượng đã sớm ban hôn cho Nhị Hoàng tử rồi."

Hai người vắt óc suy nghĩ để an ủi hắn, Tiêu Lâm thì lại mặt không đổi sắc nói: "Ta có để ý đâu."

Sau đó bảo Cảnh Trừng mang mật ngó sen vào xe, rồi ra lệnh về phủ.

Tiếng trống chiều vang vọng khắp phố phường, màn đêm như chiếc bát lớn úp xuống thành Kiến Khang.

Những người bán hàng rong lục tục thu dọn đồ đạc về nhà, chỉ sợ gặp phải lính tuần tra thi hành lệnh giới nghiêm ban đêm.

Tiếng trống trầm đυ.c quyện với tiếng người ồn ào, tiếng chó sủa, chim kêu, vội vã, xao xác như một trận mưa rào khó chịu.

Tiêu Lâm ngồi ngay ngắn trong xe, tay đặt trên đầu gối, không hề nhúc nhích.

Hắn nhắm mắt lại, không nghĩ bất cứ chuyện gì.

Gói lá sen đựng mật ngó sen theo sự xóc nảy của xe ngựa va vào người hắn, hắn mở mắt liếc nhìn gói mật ngó sen đó.

Thôi Lan Nhân.

Cái tên này hiện lên, giống như một cánh hoa bất chợt rơi xuống mặt nước phẳng lặng.

Dù cánh hoa lập tức bị vớt đi, những gợn sóng vẫn lan ra từng vòng trên mặt nước, để lại dấu vết khó phai mờ.

Tiêu Lâm đẩy gói mật ngó sen ra xa một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ.

-

Về đến Tiêu phủ, đúng vào giờ Hợi sơ khắc.

Tiêu Lâm đến bái kiến mẫu thân trước.

"Thần Ngọc về rồi à." Người chào hắn trước là một phụ nhân tươi cười niềm nở.

Tiêu Lâm hành lễ với bà trước: "Nhị thúc mẫu." Sau đó mới đứng thẳng người, hướng về phía Tiêu mẫu đang ngồi sau chiếc bàn đài chạm hoa văn cuộn để thỉnh an: "Mẫu thân."

Lư hương Bác Sơn chạm hình thú nạm vàng bạc tỏa ra làn khói hương trắng sữa, quấn quýt trên những ngón tay được chăm sóc kỹ lưỡng của Vương Đại nương tử. Những hạt bàn tính bóng loáng bị gảy, lần lượt va vào nhau tạo ra âm thanh lách tách trong trẻo.

"Trên người dính thứ gì mà cũng không để ý vậy?"

Tiêu Lâm liếc mắt nhìn sang bên đùi mình.

Nếu không nhìn kỹ, mấy hạt gạo đã khô cứng kia sẽ không ai để ý.

Gạo nếp trong mật ngó sen?

Có lẽ là lúc nãy ở trên xe bị va chạm nên dính vào.

"Vội vàng như vậy, có chuyện gì gấp sao?"

Vương Đại nương tử đẩy bàn tính ra, giữa hai hàng lông mày nhíu lại thành hình chữ "川" sâu hoắm, đôi mắt sắc sảo nhìn Tiêu Lâm từ đầu đến chân.

Tiêu Lâm nói: "Không có."

"Người quân tử tu thân, bên trong phải giữ tâm ngay thẳng, bên ngoài phải giữ dung mạo chỉnh tề. Không thể vì chuyện nhỏ mà không để ý, con cũng biết đê ngàn dặm vỡ vì tổ kiến, sao càng lớn lại càng hấp tấp, sơ suất vậy?" Mặt của Vương Đại nương tử đầy vẻ nghiêm nghị.

Tiêu Lâm nói: "Mẫu thân nói phải, là con sơ suất."

"Ái chà, Thần Ngọc đã rất hiểu chuyện rồi, không giống thằng nhà ta, nếu không phải cha nó trông chừng cẩn thận, ba ngày hai bữa là đòi trèo lên xà nhà dỡ ngói. Tẩu đó, cứ hay nghi thần nghi quỷ, luôn nghi ngờ những chuyện không đâu. Thần Ngọc lại không phải là phạm nhân của tẩu, cần gì phải tra hỏi ở đây chứ?" Nhị thúc mẫu chống khuỷu tay lên bàn, cười trêu chọc.

Vương Đại nương tử không chút khách khí nói: "Con của muội sao có thể so sánh với Thần Ngọc được? Thần Ngọc gánh vác cả Tiêu gia. Nó đi sai một bước là ảnh hưởng đến tiền đồ và tính mạng của mấy trăm con người Tiêu gia. Nếu nó không làm một tấm gương đúng đắn, cẩn trọng lời nói việc làm, làm sao có được cơ nghiệp Tiêu gia như ngày hôm nay?"

Nhị thúc mẫu lập tức đỏ bừng cả mặt, đứng ngồi không yên.

Một mặt, lời của Vương Đại nương tử thẳng thắn khó nghe, mặt khác, những gì bà nói cũng không sai.

Tiêu Lâm im lặng. Hắn đứng giữa nơi sáng nhất, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía góc tối không được chiếu sáng.

Vương Đại nương tử quay đầu nói với Tiêu Lâm: "Phan Thị trung xuất thân hàn vi, chủ động kết giao với con phần nhiều là có ý đồ khác, tuyệt đối không được lơ là cảnh giác."

Tiêu Lâm gật đầu: "Vâng."

Vương Đại nương tử lại nói: "Nghe nói Thất lang mấy hôm trước cố ý đến thỉnh giáo con, con lấy cớ bận rộn mà từ chối. Đợi khi xong việc, đừng quên chỉ bảo nó một hai, sang năm nó sẽ ra làm quan, còn nhiều điều cần học hỏi con."

Tiêu Lâm cũng ôn tồn đáp: "Được."

Tuy rằng đều là những chuyện nhạt nhẽo vô vị, nhưng đều là những nhiệm vụ không thể chối từ của hắn.

Vương Đại nương tử cuối cùng mới nói: "Hôm nay Thôi thị lại mặt trở về, không biết đã chạy đi đâu khóc một trận, còn lỡ giờ giới nghiêm. Ta vốn nên xử phạt theo gia quy, nhưng xét thấy nàng mới phạm lần đầu nên cho nàng ta về phòng tự kiểm điểm."

Tiêu Lâm lúc này mới hơi ngước mắt lên.

Khóc một trận?

"Có gì không ổn?"

Không ai hiểu con bằng mẹ, Tiêu Lâm chỉ hơi động mí mắt, Tiêu mẫu đã có thể nhận ra tâm trạng hắn có chút khác thường.

"Không có." Tiêu Lâm phủ nhận.

Vương Đại nương tử nhìn kỹ vẻ mặt không chút lay động của hắn, nói: "Dù thế nào đi nữa, đã là dâu của Tiêu gia thì quy củ của nàng phải theo Tiêu gia. Con hãy mời người dạy dỗ nàng cho cẩn thận, để tránh sau này làm mất mặt con trong yến tiệc mùa đông của Tiêu gia."

Tiêu Lâm không đáp.

Tiêu mẫu nghĩ đến chuyện đại sự hôn nhân của con trai mà bà lại hoàn toàn không được biết, tất cả đều do lão thái công và Tiêu Lâm tự quyết định, liền tức không chịu nổi.

"Người do chính con muốn cưới, còn mong ta thay con dạy dỗ sao?"

Tiêu Lâm mặt không đổi sắc, hành lễ nói: "Con đã rõ."

Khi ra khỏi cửa, tỳ nữ thị tòng hai bên đều cúi đầu hành lễ với hắn. Hơn chục người im phăng phắc, yên lặng như những con rối bị giật dây.