Chương 9

Trong sân, chỗ lát đá phiến có đặt mấy giá phơi, trên đó đang phơi dược liệu đã sơ chế.

Từ Lộc Minh đánh giá một lượt ngôi nhà Khương gia, trong lòng không khỏi cảm thán. Vẫn là phương Nam tốt, khác hẳn với vùng Tây Bắc đầy cát vàng bay đầy trời, ngay cả trong huyện thành cũng khó tìm được một căn nhà nào sạch sẽ, tao nhã như thế này.

“Ngươi đi vào thư phòng ở đông phòng cởϊ qυầи áo ra chờ ta.” Khương Tân Di chỉ về phía dãy phòng có cửa sổ mở rộng. “Ta đi lấy dụng cụ.”

“Được.” Từ Lộc Minh cố chịu cơn đau nhức nơi bả vai, bước về phía thư phòng, trong lòng may mắn vì lúc xuống núi đã kịp lấy áo trong không gian mặc vào.

Nếu không, cả người dính đầy máu, cũng không thể giải thích rõ ràng với người trong thôn được.

“Đại ca về rồi!”

Lúc này, cửa sổ ở tây sương phòng hé mở, một tiểu cô nương có gương mặt mũm mĩm búi tóc kiểu song nha, mặc áo cam vàng ló đầu ra, đang mỉm cười với Khương Tân Di.

“Ừ, giúp huynh lấy một chậu nước mang vào thư phòng.” Khương Tân Di gật đầu dặn dò.

Tiểu cô nương vâng một tiếng, mở cửa, lách người ra ngoài, đi xuống bếp xách một chậu nước rồi cẩn thận bưng vào thư phòng.

Nhìn thấy Từ Lộc Minh ở trong thư phòng, tiểu cô nương cũng không nói gì thêm, đặt chậu nước xuống rồi quay người đi ra ngoài.

Bên trong thư phòng bài trí rất đơn giản. Một giá sách nhỏ, một bàn thư án kê gần cửa sổ, một chiếc ghế dựa, và một chiếc giường.

Từ Lộc Minh kéo ghế dựa qua, bắt đầu cởϊ áσ ngoài.

Có lẽ nhờ đã uống nước suối linh tuyền, máu ở vết thương của Từ Lộc Minh không chảy nhiều mà còn nhanh chóng đông lại. Lúc hắn xé áo đang dính vào miệng vết thương ở trên vai, cơn đau khiến hắn chảy mồ hôi lạnh.

Khương Tân Di bước vào phòng cùng bộ dụng cụ, không nói nhiều lời. Y rửa tay bằng nước suối linh tuyền, rồi dùng khăn sạch lau miệng vết thương của Từ Lộc Minh, sau đó lấy con dao mảnh và dài, chuẩn bị xử lý vết thương. Ánh mắt khẽ liếc qua trán của Từ Lộc Minh đang nổi gân xanh, Khương Tân Di hơi dừng lại một chút rồi nhỏ giọng nói: “Có thể hơi đau, ngươi chịu đựng một chút.”

Từ Lộc Minh ngước lên nhìn tư thế cầm dao của Khương Tân Di, nhớ lại lúc xuống núi vô tình đυ.ng trúng cơ thể Khương tân Di, phát hiện bên trong ống tay áo và ống quần của y đều giấu một con dao. Không biết y sẽ rút ra vào lúc nào rồi đâm hắn một cái? Nghĩ tới đó, hắn không khỏi cảm thấy sợ hãi.