“Đại Niên ca, Đại Niên tẩu tử, đừng vội làm nữa! Nhà ngươi có chuyện vui rồi, chuyện vui lớn ấy!”
Khương Đại Niên và thê tử là Triệu Nhị Nương nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn trời, không thấy có chim hỉ thước kêu, cứ tưởng Kim nương tử đùa mình, lau mồ hôi trán, cười đáp: “Kim đại muội nói đùa rồi, hôm nay không phải ngày lễ tết gì, trong nhà lấy đâu ra chuyện vui.”
Muốn nói có chuyện mừng, thì cũng chỉ có thể là chuyện đứa nhỏ trong bụng Mộc Lan. Nhưng chuyện này khi thai còn chưa ổn định thì không nên nói ra ngoài, Mộc Lan dù tính tình có phần cứng đầu, nhưng cũng không phải kẻ không hiểu phép tắc, biết chuyện gì nên nói chuyện gì không nên nói.
“Con rể nhà ngươi đã tới cửa dạm hỏi rồi, còn không tính là chuyện vui lớn à?” Kim nương tử kể lại chuyện vừa gặp Từ Lộc Minh, cuối cùng cười ha ha. “Ta còn nói Mộc Lan năm nay đã hai mươi, sao các người còn chưa lo chuyện con rể hỏi cưới, hóa ra là chàng rể còn nhỏ hơn cả Mộc Lan!”
Mọi người đâu phải mù, chỉ cần nhìn là biết vẻ ngoài của Từ Lộc Minh, thuần hậu, chất phác, chân thành. Gương mặt non nớt chưa từng trải đời, rõ ràng còn nhỏ hơn Khương Tân Di.
Bà ấy mỉm cười trêu chọc hai phu thê Khương Đại Niên: “Hai người cũng thật là, ở huyện thành người ta chẳng phải vẫn nói ‘nữ lớn ba tuổi, ôm gạch vàng’ sao? Con rể còn nhỏ hơn Mộc Lan thì sao, cũng không phải chuyện gì mất mặt đâu, có gì mà ngượng ngùng mà không dám kể chứ?”
Kim nương tử nói liên tục, hoàn toàn không để ý đến nụ cười trên mặt Khương Đại Niên và Triệu Nhị Nương ngày càng gượng gạo.
Người trong nhà thì hiểu rõ chuyện trong nhà mình.
Chuyện Khương Tân Di có vị hôn phu vốn là do cả nhà bịa ra để ứng phó với người trong thôn, sao có thể thật sự có người đến tận cửa?
Người rể này còn nhỏ hơn cả Mộc Lan từ đâu mà đến vậy?
Tuy rằng ngôi nhà của Khương gia nằm ở rìa cuối thôn, nhưng lại chọn được vị trí rất đẹp, phía sau là một khu rừng trúc xanh mướt, tươi tốt.
Xuyên qua rừng trúc, đi trên con đường lát đá xanh trước cửa sẽ nhìn thấy một căn nhà nhỏ mái ngói đen, tường gỗ, ẩn mình giữa những bụi cây, hoa cỏ, giống như một nơi yên tĩnh và sâu lắng, có chút khí chất của thiền viện ẩn mình nơi núi rừng.
Nhà được xây theo bố cục hình chữ công, hai bên là sương phòng. Một bên cửa sổ đóng kín, không biết dùng vào việc gì. Bên còn lại thì cửa sổ mở rộng, có mấy gian liền kề, bên trong đặt quầy thuốc, ấm sắc thuốc, cùng một số dược liệu chưa xử lý.