Kim nương tử đang ngồi xổm trong viện giặt đồ, vừa nhiệt tình vừa nhiều chuyện nên vừa thấy cảnh tượng ấy thì không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Khương đại phu, hai người các ngươi là sao vậy?”
Khương Tân Di nắm chặt tay Từ Lộc Minh hơn, vẻ lạnh lùng trên núi như tan biến, trên mặt hiếm khi lộ ra vài tia ý cười: “Vị hôn phu của ta đến đưa sính lễ, trên đường vội vã đuổi tới, không may bị trẹo chân. May mà ta tình cờ gặp được hắn ở trấn trên, nếu không thật sự chẳng biết hắn sẽ đến được thôn chúng ta kiểu gì nữa.”
“Nha!” Kim nương tử kinh ngạc thốt lên, còn Từ Lộc Minh thì tay run lên vì sợ hãi. Sao tự nhiên hắn lại thành vị hôn phu rồi?
“Là vị hôn phu đã đính ước nhiều năm của ngươi đấy à?” Kim nương tử không nhận ra vẻ gượng gạo, lúng túng của Từ Lộc Minh, mà chỉ đánh giá từ trên xuống dưới đánh giá, mặt mày rạng rỡ, tươi cười nói: “Trông cũng tuấn tú thật!”
Chưa nói đến tính nết, riêng cái vóc dáng cao tầm tám thước kia đã đủ khiến người ta chú ý. Thêm vào đó là đôi mày kiếm, ánh mắt sáng, sắc mặt nhanh nhẹn mà không mang vẻ u uất chút nào. Rõ ràng là kiểu người được nhà nuôi dạy tử tế, không từng chịu quá nhiều gian khổ.
Chỉ là làn da hơi sạm một chút, không rõ là do phơi nắng hay do vội vã lên đường nên không trắng sáng như Khương đại phu.
“Chào thím, chào các thúc bá, các tẩu tử, muội muội... Làm phiền mọi người rồi ạ.” Từ Lộc Minh cũng không phải người không hiểu việc đời. Nghe Kim nương tử nói như vậy, hắn lập tức đoán được Khương Tân Di đang lấy mình ra làm bia chắn nên lập tức nhoẻn miệng cười, hòa nhã chào hỏi tất cả mọi người xung quanh.
Đúng lúc hắn đang bị những người kia truy sát, thi thể còn chưa bị phát hiện, chắc chắn sẽ còn người quay lại điều tra. Hắn cần một thân phận đường đường chính chính để che giấu thân phận thật.
Huống chi, nếu trả lời không khéo, thanh đao giấu trong tay áo của Khương Tân Di e rằng sẽ lập tức đâm thẳng về phía hắn.
“Ai da, được rồi được rồi.” Kim nương tử sống ở trong thôn nhiều năm, đã quen nhìn những chàng rể mới đến đều là kiểu ngượng ngùng, rụt rè, vụng về. Nào từng gặp qua người nào như Từ Lộc Minh, vừa mới đến đã tỏ ra thân quen, lại còn cởi mở, hào sảng khiến bà mừng rỡ, không ngớt lời khen hắn dẻo miệng.
Khen xong còn chưa thấy đủ, bà chợt nghĩ đến chuyện hai phu thê Khương Đại Niên còn chưa biết gì về chuyện chàng rể tương lai tới cửa dạm hỏi. Sáng sớm hai người đó đã ra đồng rút cỏ trong ruộng cải dầu, phơi chăn màn quần áo, bà lập tức ba chân bốn cẳng leo lên bờ ruộng, đứng bên ruộng lớn tiếng gọi, đối diện với khí thế làm việc hừng hực của hai vợ chồng Khương gia, miệng hô to báo tin vui: