Đại ca của Từ Lộc Minh tên là Từ Thiện Học, không phụ lòng mong mỏi, bốn năm trước thi đỗ Tú Tài của phủ Vọng An, trở thành niềm tự hào của cả thôn.
Đại ca khí phách hăng hái, quyết tâm ba năm sau tiếp tục thi Hương để tiến xa hơn trên con đường khoa cử.
Nhưng niềm vui chẳng được bao lâu thì tai họa kéo đến. Hai năm trước, quân Kim nam tiến, đốt phá, cướp bóc khắp biên cương. Tuy rằng Từ gia không bị ảnh hưởng trực tiếp, nhưng vì triều đình cạn kiệt quân lương và ngân sách cứu trợ, Cửu hoàng tử ra lệnh đem hơn nửa số dân của vùng Tây Bắc, trong đó có cả Từ gia biến thành quân hộ, giao dưới quyền một vị Tướng quân biên ải.
Từ một nông hộ, Từ gia trở thành quân hộ.
Quân hộ nghĩa là trong nhà bắt buộc phải có một người nam tử nhập ngũ. Một khi đã là quân hộ thì đời này qua đời khác cũng phải làm quân hộ. Phụ thân chết thì nhi tử nối nghiệp, huynh chết thì đệ thay, cho đến khi trong nhà không còn lấy một đinh nam thì mới được miễn.
Phụ thân của Từ Lộc Minh đã già, còn thúc thúc thì nhút nhát, đừng nói cầm đao, chỉ nhìn thấy đao thôi là chân đã mềm nhũn.
Không còn cách nào khác, Từ Lộc Minh đành gánh vác trách nhiệm, năm mười sáu tuổi đã phải tòng quân nhập ngũ.
Nhưng đó vẫn chưa phải điều tuyệt vọng nhất.
Tuyệt vọng là sau khi nhập ngũ, Từ Lộc Minh mới biết quân hộ thì không được phép đi thi khoa cử.
Con đường làm quan của Đại ca hắn coi như bị chặt đứt.
Tuy vẫn còn con đường khác, nhưng cực kỳ khó khăn. Nếu muốn tiếp tục khoa cử, chỉ có thể thăng chức Tướng quân tới cấp Ngũ phẩm trở lên, lập đại công, khi đó mới có thể xin triều đình cho người nhà thoát khỏi thân phận quân hộ.
Thế nhưng Từ Lộc Minh nhập ngũ khi tuổi còn quá nhỏ, lại bị phân đến vị trí thấp kém nhất là làm người chăm ngựa. Ngay cả việc quét dọn chiến trường cũng không đến lượt hắn, nói gì đến chuyện lập công.
Ở trong quân doanh lăn lộn suốt hai năm, đúng lúc ấy muội muội của Mã Tướng quân chuẩn bị xuất giá, doanh trại cần cử một đội nhân mã hộ tống tân nương tử về nhà chồng. Từ Lộc Minh gom góp số tiền dành dụm được trong mấy năm, lén hối lộ vị Giáo úy dẫn đội, đổi lấy cái tên trong danh sách tùy tùng hộ vệ, nghĩ rằng không lập được công thì ít nhất cũng coi như được lộ mặt, tạo được chút cơ hội.
Ai ngờ, đoàn hộ tống còn chưa đến được Tây Ninh thì giữa đường đã bị tập kích.