Tuy vậy, hắn từng nghe một lão binh trong nhà bếp khoe rằng các cung thủ đều có thói quen khắc dấu riêng lên mũi tên. Nếu không, bắn ra rồi, ai mà biết là của ai.
Còn ký hiệu cụ thể là gì, Từ Lộc Minh không rõ. Nhưng điều đó lại khiến hắn nhớ đến một chuyện khác mà lão binh kia từng nói.
Mỗi doanh trại đều có ký hiệu riêng. Nếu quân Tây Bắc và quân Tây Nam hợp lực đánh địch, sau trận chiến sẽ dựa vào những dấu hiệu đó để tính công lao của từng doanh trại.
Biên giới Đại Sở có ba doanh trại lớn: Tây Nam, Tây Bắc và Nhạn Môn Quan. Ba doanh trại ấy lần lượt dùng ký hiệu là: Lá, Hoa và Thân.
Từ Lộc Minh không dám chắc hình chiếc lá kia có phải là dấu hiệu của quân doanh hay không, nhưng vẫn đoán: “Cái này hình như là ký hiệu của doanh trại Tây Nam.”
Khương Tân Di gật đầu: “Được, giả sử đúng là mũi tên của doanh trại Tây Nam, vậy tại sao quân Tây Nam lại ra tay với các ngươi?”
Còn chưa đợi Từ Lộc Minh đáp, y đã nói tiếp: “Các ngươi chỉ đi đưa dâu, chứ đâu phải làm nhiệm vụ. Không có lý do gì để ra tay, trừ một điều là người mà Mã tiểu thư sắp gả cho đã cản trở bọn họ.”
“Nhưng nếu vậy, bọn họ cứ giả làm sơn tặc, chặn đường gϊếŧ người chẳng phải dễ hơn sao? Cớ gì lại phải tập kích ban đêm, thậm chí đến ký hiệu trên mũi tên cũng chưa kịp xóa?”
“Vậy chỉ còn một khả năng.” Khương Tân Di đặt mũi tên lên bàn, giữa hai mày vốn khẽ nhíu nhưng bây giờ đã giãn ra: “Bọn họ đã phục kích sẵn ở đó, nhưng bị Mã tiểu thư phát hiện tung tích. Để ngăn nàng báo tin về Tây Bắc, bọn họ buộc phải ra tay trước.”
Nói xong, y nhìn Từ Lộc Minh, trong mắt hơi lộ vẻ cảm thông: “Ngươi thảm rồi.”
Từ Lộc Minh ngẩn ra trước một loạt phân tích của Khương Tân Di, nghe đến đó vẫn chưa hiểu: “Ta thảm chỗ nào?”
Khương Tân Di rót cho mình một chén trà, nói một cách thong thả: “Bọn họ dám ra tay, nghĩa là không sợ. Tại sao không sợ? Vì trong doanh trại Tây Bắc của các ngươi có người của bọn họ. Chỉ cần diệt hết những kẻ truyền tin như các ngươi, rồi nguỵ trang thành vụ sơn tặc cướp đường, còn ai biết được sự thật?”
Từ Lộc Minh lại nêu ý khác: “Không đúng, Mã tiểu thư chưa đến được nhà chồng, dù thế nào thì Mã tướng quân cũng phát hiện ra thôi.”
Khương Tân Di hỏi: “Ngươi nghĩ xem, vì sao Mã tiểu thư lại sai các ngươi quay về báo tin giữa đường, chứ không chờ đến khi vào nhà chồng rồi mới nhờ thế lực bên đó chuyển tin đi?”