Sau khi tiễn hai huynh muội Khương gia rời đi, Từ Lộc Minh quay sang nói lời cảm ơn Khương Tân Di. Có thể thân phận “người Lương Châu” vẫn khó qua được cuộc tra xét, nhưng so với hai chữ “Tây Bắc” thì nó ít nổi bật hơn nhiều.
“Không có gì.” Khương Tân Di lại trở về vẻ lạnh nhạt như lần đầu gặp hắn: “Ngươi thay vì cảm ơn ta, chi bằng nghĩ kỹ xem các ngươi đã đắc tội với ai. Người có thể điều động được quan phủ, tuyệt đối không phải người tầm thường.”
Trong miệng Từ Lộc Minh dâng lên vị đắng. Chuyện đến quá đột ngột, hắn còn chẳng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm sao tìm được kẻ chủ mưu đứng phía sau?
Hắn nhớ lại chuyện đêm đó từng chút một, rồi lấy bức thư và miếng ngọc bội mã Mã tiểu thư giao cho hắn từ trong không gian ra.
Ngọc bội trông rất bình thường, chẳng thấy có gì đặc biệt. Hắn dời ánh mắt sang bức thư: “Chắc Mã tiểu thư đã viết rõ trong thư chuyện gì đã xảy ra. Chúng ta chỉ cần mở thư ra xem, chẳng phải sẽ biết đầu đuôi mọi việc sao?”
Khương Tân Di chỉ liếc qua phong thư một cái: “Loại thư cơ mật này, chỗ dán kín đều có ký hiệu đặc biệt. Ngươi có chắc là muốn mở ra không?”
Từ Lộc Minh đặt bức thư xuống một cách gượng gạo. Hắn còn trông chờ bức thư này giúp mình lập công. Nếu bây giờ mở ra, chẳng những công lao không còn, mà khi quay lại Tây Bắc còn khiến Mã tướng quân nghi ngờ.
Nhà hắn đâu dám chọc vào vị “Đại Phật” kia.
Tình thế dường như rơi vào bế tắc. Từ Lộc Minh và Khương Tân Di trừng mắt nhìn nhau, chẳng biết phải làm sao.
Khi Từ Lộc Minh đang lo lắng, Khương Tân Di day day thái dương: “Đưa mũi tên của ngươi cho ta xem thử.”
“Đây.” Từ Lộc Minh vội vàng đưa ra, trong lòng cảm thấy Khương Tân Di dường như không vui. Cũng phải, đổi lại là hắn, cứu người xong còn rước thêm cả đống phiền phức thì hắn cũng chẳng vui được.
Khương Tân Di tỉ mỉ quan sát mũi tên, đó là loại mũi tên răng sói có móc ở đuôi, phần thân sắc bén, hai bên có lưỡi ngược nhỏ, tuy không nổi bật nhưng vẫn ngầm toát ra vẻ lợi hại chết người.
Y không chú ý đến độ sắc bén của mũi tên, mà quét mắt qua những hoa văn nhỏ trên thân tên. Bỗng nhiên y chỉ vào chỗ cuối cùng của một đường vân dọc, trên có hình lá nhỏ, hỏi: “Trong doanh trại của các ngươi, mũi tên nào cũng có ký hiệu như thế này sao?”
Từ Lộc Minh cúi lại xem. Hắn ở trong doanh trại hai năm, chỉ làm việc chăm sóc ngựa nên không hiểu nhiều về những chuyện của đám cung thủ tinh nhuệ ra chiến trường.