“Trong thôn của chúng ta đều là họ hàng, nếu có người lạ đến thì cả thôn đều biết. Tên tội phạm nào ngu đến mức trốn ở đây chứ.”
-
Sắc mặt của Từ Lộc Minh hơi cứng lại.
Những ngày này dưỡng thương ở thôn Tuy Ngư, mãi chẳng thấy ai đến lục soát, hắn vốn cho rằng những kẻ kia nghĩ hắn bị trúng tên ngã xuống vực, khó mà sống sót nên đã bỏ cuộc.
Thì ra là chờ hắn ở đây.
Đã có người của nha môn ra mặt, e rằng bây giờ các con đường dẫn đến Tây Bắc đều có người kiểm tra.
Trừ khi hắn có bản lĩnh vượt núi băng rừng, sinh tồn giữa nơi rừng sâu hiểm trở, bằng không thì dù có mọc cánh cũng khó thoát.
Khương Tô Mộc không để ý đến vẻ mặt cứng đờ của Từ Lộc Minh. Sau khi than phiền xong chuyện ở trấn, cậu uống một ngụm trà cho dịu giọng rồi quay sang hỏi: “Lộc Minh ca, phong tục tập quán bên Tây Bắc của các huynh như thế nào vậy?”
Khương Tử Phù cũng nhìn hắn.
Khi phụ mẫu Khương gia chế tạo việc hôn sự của Khương Tân Di, bọn họ chưa từng nói cho Khương Tô Mộc và Khương Tử Phù biết. Khi ấy hai người còn nhỏ nên cả hai đều rất tò mò về vị “tỷ phu tương lai” bỗng dưng xuất hiện này.
Đối diện hai ánh mắt mong đợi ấy, cổ họng của Từ Lộc Minh khẽ chuyển động mấy lần mà không nói nên lời.
Những người kia đã huy động quan phủ giăng thiên la địa võng truy lùng hắn, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ tập trung tra xét vùng Tây Bắc và cả những người đến từ nơi khác.
Khương gia lại ở gần vách núi nơi hắn thoát nạn, đặc điểm nhận dạng của hắn cũng quá rõ ràng, bị bắt chỉ là chuyện sớm muộn.
Nếu hắn bị bắt, vậy Khương gia phải làm sao đây?
“Nhà hắn ở Lương Châu, chỉ là gần với Tây Bắc nên phong tục cũng gần giống nhau, vì vậy phụ mẫu mới nghĩ hắn là người Tây Bắc.” Đúng lúc Từ Lộc Minh đang lo lắng Khương gia sẽ bị liên lụy mà lòng rối như tơ vò, Khương Tân Di lên tiếng.
Từ Lộc Minh lập tức nhìn sang y.
Khương Tân Di liếc hắn: “Nhìn ta làm gì? Mau kể cho đệ đệ và muội muội của ta nghe về Lương Châu của ngươi đi.”
“Ờ… Được.” Từ Lộc Minh lấy lại tinh thần, bắt đầu kể rành rọt về Lương Châu.
Tây Bắc vốn kề bên Lương Châu, huống chi trong doanh trại của bọn họ cũng có không ít binh lính đến từ đó. Những chuyện khoác lác thường ngày của bọn họ đủ để hắn dựng nên thân phận “người Lương Châu” một cách trôi chảy.
“…”
“Cảm ơn ngươi.”