“Thực ra, linh tuyền của ta chỉ có hiệu quả mạnh nhất ở lần tưới đầu tiên. Tưới lần hai, lần ba sẽ giảm dần hiệu quả, càng tưới nhiều thì tác dụng càng yếu.”
Ngoài ra, thực vật được tưới linh tuyền quá nhiều sẽ càng dễ thu hút sâu bọ, nghiêm trọng hơn, còn có thể dẫn đến nạn sâu phá hoại. Vì vậy, muốn nuôi trồng dược liệu trăm năm cũng chẳng dễ dàng gì.
“Không sao, chỉ là vấn đề thời gian thôi mà.” Từ Lộc Minh không hề để ý: “Một năm không được thì hai năm, sớm muộn gì cũng trồng được thôi.”
“Đến khi ấy, dù ta không thể đích thân mang tới, cũng sẽ nhờ người đáng tin đưa cho ngươi.”
“Nếu thiếu một gốc thì ngươi cứ tìm ta mà hỏi.”
Từ Lộc Minh vỗ ngực, vẻ mặt chân thành khiến Khương Tân Di, người vốn định nói khi dược liệu trưởng thành sẽ chia cho hắn một gốc làm thù lao lại lặng lẽ nuốt lời xuống.
Y không tin Từ Lộc Minh không nhận ra việc y không thể tự mình trồng dược liệu lâu năm nên mới nhờ hắn giúp đỡ.
Nếu muốn, hắn hoàn toàn có thể lấy đó làm điều kiện, để đổi lấy thêm linh tuyền hoặc phần thưởng khác.
Thế nhưng hắn lại chẳng đòi hỏi gì cả.
Khương Tân Di khẽ vuốt hoa văn trên chuôi dao giấu trong tay áo, trong lòng không phân rõ Từ Lộc Minh là thật sự ngu ngơ, hay đang giả ngốc che giấu bản thân.
Một lúc lâu sau, y gật đầu: “Vậy ta chờ tin tốt của ngươi.”
Khương Tân Di vừa rời khỏi, Từ Lộc Minh lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, giống như vừa được sống lại.
Hắn sợ muốn chết, vừa rồi còn tưởng mình lỡ lời khiến Khương Tân Di muốn ra tay.
Không biết y mắc tật xấu gì, hễ động một chút là thích đυ.ng tới chuôi dao trong tay áo.
Hắn từng ở trong quân doanh hai năm, sợ nhất chính là tiếng rút dao.
Từ Lộc Minh vỗ đầu, không nghĩ đến mấy thói quen đáng sợ của Khương Tân Di nữa. Bây giờ việc quan trọng nhất là dưỡng thương cho tốt, rồi nhanh chóng quay về Tây Bắc.
Chuyến hộ tống này chưa hoàn thành, dọc đường còn gặp chuyện lớn như thế. Nếu hắn quay về kịp và cứu được Mã tiểu thư bình an, nói không chừng còn lập được công lớn.
Chỉ là Từ Lộc Minh vừa dưỡng thương xong, còn chưa kịp thu dọn hành lý để tạm biệt Khương gia thì đã nghe tin dữ từ miệng Khương Tô Mộc, người đang đi học ở học đường trên trên: “Không biết dạo này trấn trên làm sao, ngày nào quan phủ cũng cho người đi khắp nơi truy lùng. Đặc biệt là trong y quán, hiệu thuốc. Nghe nói đang truy bắt một tội phạm bị thương do trúng tên, còn bảo bọn ta, mấy học trò về nhà phải để ý, thấy là báo quan, sẽ được thưởng.”