Có ăn là có phúc, ăn khỏe như thế là có phúc lớn!
“Chỉ là có một điều chưa ổn.”
“Nhà hắn ở tận Tây Bắc, nếu thật sự thành thân với Mộc Lan nhà chúng ta thì Mộc Lan sẽ phải theo hắn về Tây Bắc.”
Vừa rồi trên bàn cơm, Từ Lộc Minh đã biết được không ít chuyện về Khương gia từ miệng Khương phụ. Ngược lại, Khương phụ cũng gần như nắm rõ tình huống gia đình của Từ Lộc Minh.
Tây Bắc à… Xa quá, xa đến mức có lẽ cả đời này bọn họ cũng chẳng đặt chân tới đó được một lần.
Khương Đại Niên vừa nói đến đây, Triệu Nhị Nương lập tức im lặng. Ai nỡ gả con mình đi xa, để rồi từ đó kẻ ở đầu trời, người cuối đất?
Cho dù Từ Lộc Minh có tốt thế nào đi nữa, chỉ cần hắn muốn đưa Khương Tân Di đi xa, thì với bà, hắn lập tức trở thành không tốt chút nào.
Triệu Nhị Nương hậm hực lục trong tủ ra mấy chiếc khăn mới, vừa tìm vừa bực bội nói: “Bát tự còn chưa xem, nói không chừng Mộc Lan nhà chúng ta bị người trong thôn thúc giục mãi nên bực, mới tiện tay kéo bừa ai đó từ ngoài đường về để ứng phó. Tại sao lại bàn bạc đến việc cưới hỏi rồi chứ?”
Khương Đại Niên thở dài: "Người cần hỏi có xứng hay không là bà, nói đến chuyện cưới hỏi cũng là bà. Sao con người của bà lại thay đổi nhanh như vậy?"
Trong lòng Triệu Nhị Nương cảm thấy không thoải mái: "Vậy ông nói xem việc này phải làm sao?"
Khương Đại Niên suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Ta thấy gia đình Tiểu Từ cũng bình thường thôi, hay là chúng ta bỏ tiền ra mua, để hắn ở rể?"
Triệu Nhị Nương lập tức vui vẻ: "Cách này được đó."
Chẳng phải chỉ là bạc thôi sao, hết thì lại kiếm.
Nhưng chỉ một lát sau, nụ cười trên môi bà lại tắt: "Liệu có làm được không?"
Con nhà tử tế thì đâu mấy ai chịu đi ở rể, huống hồ chuyện hôn nhân vốn là do phụ mẫu quyết định. Phụ mẫu tốt sao nỡ để nhi tử của mình đi ở rể nhà người ta chứ?
Khương Đại Niên nhấp ngụm trà: "Ta chỉ mới nghĩ thế thôi. Nếu không được, thì bảo Mộc Lan và Tiểu Từ bái đường giả, sống với nhau mấy hôm, rồi Tiểu Từ quay về. Chúng ta sẽ nói là hắn bị bệnh, rồi chết bệnh. Chúng ta thương xót Mộc Lan, để nó ở nhà thủ tiết."
“…”
Từ Lộc Minh sắp chết bệnh được sắp xếp ở thư phòng phía đông, nơi mà hắn vừa mới rút mũi tên ra.
Khương Tân Di mang chăn gối đến cho hắn: "Trong khoảng thời gian này ngươi cứ tạm thời ở đây, chờ vết thương lành thì chúng ta sẽ bái đường giả, rồi sau đó ngươi có thể đi."
“Bái đường!”