Chương 14

Cho dù biết chuyện hôn sự này là giả thì cũng không thể đến mức thờ ơ như thể chẳng liên quan gì, đúng không?

"…"

Nói là không quan tâm thì cũng không đúng, chỉ là họ không có tư cách để quan tâm.

Khương Tân Di vốn không phải con ruột của hai người họ. Mười lăm năm trước, khi họ từ phủ thành chuộc thân trở về quê, khi đó y chỉ là một đứa trẻ đã chủ động tìm tới cửa, quỳ xuống muốn nhận bọn họ làm phụ mẫu.

Nhiều năm trôi qua, đứa trẻ năm xưa còn thảm hại hơn cả ăn mày ấy nay đã trưởng thành, chín chắn và điềm đạm, nhưng rắc rối cũng kéo theo.

Người trong thôn thường xuyên đến làm mai cho Khương Tân Di, nhưng y chẳng vừa mắt ai, suýt nữa còn buột miệng nói mấy câu kiểu cả đời này ta sẽ không thành thân linh tinh.

Trên đời, chỉ có hòa thượng, ni cô, đạo sĩ và người già độc thân là không thành thân. Mộc Lan nhà của họ xuất chúng như vậy, sao có thể không thành thân chứ.

Phụ mẫu Khương gia thật sự hết cách, đành đem chuyện năm xưa họ từng làm nha hoàn, người hầu ở phủ thành ra kể, bịa rằng khi ở đó đã từng định hôn sự cho Khương Tân Di. Chỉ là gia đình bên kia vì thiên tai mà dọn đi nơi khác, tạm thời mất liên lạc.

Nếu tùy tiện để Khương tân Di thành thân với ai đó, lỡ sau này họ thật sự tìm đến thì không biết giải thích như thế nào.

Ngay khi Từ Lộc Minh bước chân vào cửa, lúc phụ mẫu Khương gia từ ngoài đồng trở về thì đã âm thân bàn bạc với nhau. Mặc kệ người Khương Tân Di đưa về là người hay ma, chỉ cần y thừa nhận là vị hôn phu, thì họ sẽ lập tức xác nhận chuyện đó.

Lần này sau khi gặp mặt, cả hai tìm cớ lui vào nhà chính bàn riêng.

Triệu Nhị Nương hỏi: “Đương gia, ông thấy đứa nhỏ này thế nào, có xứng với Mộc Lan nhà chúng ta không?

Khương Đại Niên ngồi ở góc bàn, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Xứng hay không xứng, đâu phải chuyện chúng ta quyết định được.”

Triệu Nhị Nương không phục: “Sao lại không tính? Dù không phải con ruột thì cũng là chúng ta nuôi từ nhỏ tới lớn, tình cảm còn hơn cả ruột thịt.”

Khương Đại Niên trầm ngâm: “Ta thấy đứa nhỏ này chỗ nào cũng tốt, thật thà, không tính toán thiệt hơn, tuổi tác lại vừa khéo lấp được mấy năm nay chuyện chúng ta bịa về việc qua lại với bên thông gia.”

Triệu Nhị Nương nghe vậy thì gật gù tán đồng. Bà cũng vừa ý, cao ráo, lại ăn khỏe. Trên bàn cơm bà đã để ý rõ ràng, Từ Lộc Minh một hơi uống ba chén canh, ăn hết năm chén cơm. Nếu không phải ngại mặt mũi, e là còn có thể ăn thêm hai chén cơm và một chén canh nữa.