Cuối cùng, hắn không quên thu lại chậu nước máu loãng và mũi tên vào trong không gian.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, lúc hắn đi theo sau Khương Tân Di bước ra khỏi thư phòng thì đột nhiên lấy lại tinh thần.
Bọn họ lại không phải đang yêu đương vụиɠ ŧяộʍ.
Hắn hoảng hốt cái gì chứ?
-
"Ôi chao, đứa nhỏ này, lớn nhanh thật đấy!"
Từ Lộc Minh vừa bước ra khỏi phòng, còn chưa kịp nghĩ xem nên dùng thái độ gì để đối mặt với phụ mẫu Khương gia, thì một người nam nhân trung niên to lớn đã tiến lên vỗ vỗ vai hắn.
Từ Lộc Minh lập tức hiểu ra, mỉm cười gọi một tiếng: "Thúc thúc."
"Ừ!" Khương Đại Niên đáp lời đầy phấn khích, rồi lại hỏi: "Phụ mẫu trong nhà vẫn khỏe chứ?"
"Dạ, vẫn khỏe ạ." Từ Lộc Minh đáp xong cũng lễ phép hỏi lại: "Mấy năm nay thúc thúc và thẩm thẩm vẫn khỏe chứ ạ?"
"Khỏe, khỏe, đều khỏe cả." Triệu Nhị Nương vừa đặt sọt đầy thảo dược trên lưng xuống góc sân, vừa bước tới trước mặt Từ Lộc Minh, đánh giá từ đầu đến chân một lượt, càng nhìn càng hài lòng: "Không tồi, thật sự không tồi."
"Đại Niên, Nhị Nương, thấy có vừa mắt không?"
"Không bao lâu nữa chắc phải mời chúng ta uống rượu mừng rồi đấy."
"Người này vừa bước chân vào cửa, coi như giúp hai người yên tâm rồi."
Ở nông thôn không có chuyện gì giấu giếm được. Khương Đại Niên và Triệu Nhị Nương vừa trở về, dân làng ùn ùn kéo đến Khương gia, xem cảnh tân tế tương lai Từ Lộc Minh ra mắt nhạc phụ và nhạc mẫu.
Thấy cả nhà họ hòa thuận vui vẻ, con rể thì ngoan ngoãn, nhạc mẫu lại hài lòng, mọi người vừa cười đùa vừa chuyện trò một lúc lâu rồi mới lần lượt ra về.
"Thôi được rồi, thôi được rồi, bao năm không gặp, chắc chắn còn nhiều chuyện muốn tâm sự, chúng ta không làm phiền nữa."
“…”
Phụ mẫu Khương gia là người rất tử tế. Sau khi tiễn hàng xóm láng giềng về, họ cũng không tra hỏi Từ Lộc Minh kỹ càng, mà thật lòng tiếp nhận hắn như một chàng rể đến thăm nhà, còn đặc biệt gϊếŧ gà làm tiệc đón gió tẩy trần cho hắn.
"Nhà quê không có gì ngon lắm, tay nghề của ta cũng không tốt, ngươi chịu khó ăn tạm nhé."
Trên bàn cơm, Khương mẫu, Triệu Nhị Nương, vừa nói vừa kính cẩn gắp một miếng thịt gà hầm mềm nhừ đặt trước mặt Từ Lộc Minh.
“Thẩm thẩm vất vả rồi, thế này là thịnh soạn lắm rồi ạ.”
Từ Lộc Minh vừa ngửi thấy mùi thơm của canh gà đã thấy thèm nhỏ dãi, huống chi trên bàn còn có một đĩa lòng gà xào với dưa muối, một đĩa rau xào xanh mướt và một đĩa rau diếp cá trộn.