Chương 11

“Có thể gieo trồng, nhưng thời gian bên trong trôi giống hệt bên ngoài, không có mấy loại hiệu quả thần kỳ như chớp mắt là chín.” Từ Lộc Minh gật đầu rồi lại lắc đầu, vẻ mặt mơ hồ nhìn Khương Tân Di. “Còn việc nâng cấp thì tôi chưa thử bao giờ. Nâng cấp kiểu gì?”

Khâu xong vết thương, Khương Tân Di bôi thuốc rồi dùng vải bố băng bó lại cho Từ Lộc Minh. Y lau tay sạch sẽ, sau đó tháo khối ngọc bội đeo bên hông đưa cho hắn: “Ngươi thử cất miếng ngọc này vào không gian xem thử coi có xảy ra gì không.”

“Không có tác dụng đâu.” Từ Lộc Minh nhận ngọc bội rồi lại trả lại cho y. “Trong không gian của ta có một khối ngọc mà Mã tiểu thư đưa.”

Nếu ngọc có hiệu quả thì chắc khối ngọc đó đã phát huy tác dụng rồi.

“Không nâng cấp được cũng không sao. Nước suối của ta có thể tăng gấp mười lần tốc độ sinh trưởng thực vật. Khi nào rảnh ta cho ngươi một thùng, ngươi thử dùng trong không gian xem.”

Khương Tân Di buộc lại ngọc bội lên hông, rồi như chợt nhớ ra điều gì, hỏi tiếp: “Đúng rồi, chắc không gian của ngươi không có giới hạn chiều cao đúng không?”

Từ Lộc Minh lắc đầu: “Không có.”

“Vậy thì thử nâng nền lên cao thêm một chút đi, xây thêm 180 tầng chẳng phải như đang mang theo một tòa cao ốc sao?”

“Nếu không bị giới hạn chiều sâu, ngươi cũng có thể đào xuống lòng đất 180 tầng nữa. Trên thì để đồ, dưới thì trồng trọt, chẳng phải rất tuyệt sao?”

Từ Lộc Minh nuốt nước bọt ừng ực. Đây là kiểu bóc lột gì vậy chứ, đến cả tư bản cũng phải rơi nước mắt khi nhìn thấy.

Bọn họ thật sự rất có lương tâm!

Đáng sợ nhất chính là ngay khi Khương Tân Di vừa dứt lời, không gian vốn dĩ từ lúc sinh ra đến giờ vẫn bất động của Từ Lộc Minh chợt rung nhẹ, diện tích vốn chỉ 30 mét vuông bỗng chốc nở rộng thành 35 mét vuông.

Rõ ràng là đang nói với Từ Lộc Minh rằng chỉ cần không làm trái quy tắc, không gian hoàn toàn có thể thăng cấp.

“…”

“Mộc Lan, Mộc Lan!”

Từ Lộc Minh còn định để Khương Tân Di nói thêm hai câu để xem có thể khiến không gian lại thăng cấp thêm không, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng la của một người đàn ông trung niên.

Khương Tân Di lập tức dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết trong phòng, quay sang dặn dò Từ Lộc Minh: “Mặc lại quần áo cho chỉnh tề, phụ mẫu của ta đã về. Lát nữa nên nói cái gì, chắc không cần ta dạy ngươi đâu nhỉ.”

“Ừ, ừ, ừ!” Từ Lộc Minh cảm thấy hoảng hốt, vội vàng mặc lại từng lớp quần áo. Sợ có chỗ nào không ổn, hắn còn đứng lên, cẩn thận vuốt phẳng từng nếp gấp trên áo.