Chương 10

Lại liên tưởng đến mấy cảnh phim truyền hình, nhân vật bị rút tên đau đến chết đi sống lại. Tuy rằng hắn đã bẻ gãy phần đuôi mũi tên khi bỏ chạy, nhưng không dùng thuốc tê mà trực tiếp rút tên cũng chắc chắn đau không ít. Hắn bèn lấy từ trong không gian ra một mẩu gỗ sạch, cắn chặt trong miệng, mặt mày nhăn nhó nói “Làm đi.”

Khương Tân Di: “…”

Khương Tân Di cầm dao lên với vẻ mặt vô cảm. Khi còn ở trên núi, y đã phát hiện Từ Lộc Minh vô cùng may mắn. Mũi tên không trúng xương, chỉ cần lấy phần cắm trong thịt ra là xong.

Từ Lộc Minh nín thở chờ đợi cơn đau như xé tim rách phổi, nhưng cuối cùng chỉ cảm thấy một chút đau âm ỉ như bị cứa da. Huống chi còn có nước linh tuyền của Khương Tân Di, cơn đau ấy cũng được chữa khỏi rất nhanh.

Hắn rút khúc gỗ trong miệng ra với hai lỗ tai đỏ bừng, dưới chân bối rối như muốn tìm cái hố mà chui xuống.

Không biết Khương Tân Di có cho rằng hắn là tên ngốc không nữa?

Dù không đến mức xem hắn như tên ngóc thì chắc cũng cảm thấy hắn có chút ảo tưởng sức mạnh. Nhưng như vậy cũng tốt, người thích ảo tưởng thì dễ lợi dụng hơn.

Y giống như lơ đãng mà hỏi: “Ngươi có thể đi vào trong không gian được không?”

“Được.” Từ Lộc Minh hoàn hồn, vội đáp. “Tối qua bị truy sát gắt quá, ta không thể bại lộ trước mặt quá nhiều người.”

Sắc mặt của Khương Tân Di bình tĩnh: “Vậy sao không tóm hết bọn họ vào trong không gian rồi treo cổ tập thể luôn?”

“Ui da…”

Ngay khi mũi tên được rút ra, Từ Lộc Minh đau đến kêu lên một tiếng, đồng thời một luồng khí lạnh dâng lên tận đáy lòng.

Hắn vừa kinh ngạc vừa sợ hãi quay sang nhìn Khương Tân Di: “Làm vậy cũng được sao?”

Khương Tân Di ném mũi tên vào chậu nước loãng đỏ ngầu, nói với vẻ mặt không hề để ý: “Tại sao lại không? Ngươi đều suýt mất mạng, còn sợ gϊếŧ người sao?”

Y nói cũng đúng.

Chỉ là, Từ Lộc Minh nghĩ đến những kẻ truy sát hắn ít nhất cũng phải hai trăm người. Hắn muốn treo cổ hai trăm người, chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy da đầu tê rần.

Nhưng hắn biết rõ Khương Tân Di cũng chỉ vì lo cho mình, đành nuốt lại mấy lời phản đối, ngượng ngùng nói: “Chỉ là không gian của ta chỉ rộng 30 mét vuông, chỉ chứa được đồ vật trong phạm vi ấy, không đủ chỗ cho nhiều người đến thế.”

Khương Tân Di đang khâu vết thương cho hắn chợt khựng lại, sắc mặt cũng trở nên cứng đờ: “Không thể trồng trọt, cũng không thể nâng cấp à?”