Chương 14

Trong ánh sáng chói lòa như ban ngày, nàng xuất hiện với dung mạo thanh tú thuần khiết như nụ sen mềm mại. Duy chỉ có hoa văn hoa sen giữa trán nàng là diễm lệ khiến lòng người rung động không thôi.

"Đây là thiên hạ mà ngươi mong muốn sao?”

Giọng nói của nàng vẫn ngây thơ vô tội, trong trẻo như nước suối róc rách.

Trong khoảnh khắc ấy, tim hắn như bị dao đâm thấu, l*иg ngực nóng rát như lửa đốt, đau đớn đến tận cùng. Hắn cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện thanh kiếm đã đâm xuyên thủng ngực mình.

Tất cả đến quá nhanh, nhưng dường như đã được định sẵn từ trước, đến mức hắn không cảm thấy bất ngờ.

Trên gương mặt nàng không hề lộ chút cảm xúc, lần này thứ nàng đưa không phải là bánh hoa quế như ban ngày, mà là tặng một kiếm chuẩn xác, dứt khoát cho hắn.

Cơn đau lan rộng ra khắp ngũ tạng lục phủ, khiến hắn nôn ra một ngụm máu tươi.

Giọng hắn khàn khàn, chẳng rõ là do không cam lòng hay là đã buông xuôi, nhưng từng từ thốt ra vẫn vô cùng rõ ràng, gọi thẳng tên người trước mặt:

"Sở Tại Sương.”

Sáng sớm, những ngọn núi xanh thoáng ẩn hiện trong màn mưa phùn, không khí mát lành mang theo hơi ẩm dịu nhẹ.

Ngoài hành lang, những lá sen hứng đầy nước mưa lấp lánh như những khay ngọc trai rực rỡ, vừa đong đưa dưới màn mưa vừa rũ từng giọt nước trong suốt khỏi thân mình.

Trong phòng, sau giờ tu luyện sáng sớm là khoảng thời gian nhàn rỗi. Các đệ tử ngồi trước bàn học, đang lật xem các quyển sách thư pháp.

"Sở Tại Sương vẫn chưa đến sao?”

Phỉ Vọng Hoài vừa trở về từ nơi tu luyện, mái tóc đen ướt sương sớm càng làm nổi bật đường nét tuấn tú và chính trực trên gương mặt hắn.

Từ lúc bắt đầu tu luyện thì hắn đã không thấy người kia đâu, lúc này lướt mắt nhìn quanh chỗ trống, hàng mi đen nhánh run nhẹ, hắn quay sang hỏi những người xung quanh.

"Đúng vậy, ta không thấy nàng đến.”

Lý Kinh Giới ngồi ở bàn phía sau, tò mò nói: “Nhưng mà ngươi quan tâm Sở Tại Sương thật đấy, hai người nói chuyện hợp nhau đến vậy sao?”

Phỉ Vọng Hoài vốn nổi danh ôn nhã như ngọc, nhưng khi hắn đối xử với người khác luôn mang cảm giác xa cách. Ngoài việc tu luyện, hắn hiếm khi để tâm đến chuyện khác. Vậy mà dạo này không chỉ chủ động đi tìm Sở sư huynh, mà còn hỏi đến việc bạn cùng bàn có đến lớp hay không, quả thật rất khác thường.

Phỉ Vọng Hoài mỉm cười:

"Đúng vậy. Ta và nàng vừa gặp đã thân như cố nhân, chỉ tiếc quen nhau quá muộn mà thôi.”