Thật kỳ lạ, giọng nói nghe dịu dàng như vậy, lại khiến A Man dựng hết cả tóc gáy.
Xoẹt—
Ngay trong tiếng cười khẽ dễ nghe ấy, ngón tay Thiếu Tư Quân vượt qua sự ngăn cản của A Man, xé toạc chiếc dây lưng vốn đã lung lay sắp rụng, vải vóc lỏng lẻo rủ xuống, lộ ra lớp y phục bên trong.
A Man là kiểu người dù bị dồn đến đường cùng, vẫn sẽ cố gắng tìm đường sống, dù bây giờ gần như không còn chút sức lực nào, vẫn sẽ cố gắng vùng vẫy tìm một tia hy vọng.
Nếu là bình thường, Thiếu Tư Quân sẽ rất thích thú nhìn dáng vẻ giãy giụa tuyệt vọng của A Man.
Dù sao, đó là một loại sức sống cực kỳ hiếm có.
Nhưng bây giờ, Thiếu Tư Quân chỉ muốn bóc món quà của hắn ra.
Sau khi xé áo ngoài của A Man, hắn lại dùng thái độ kiên quyết tương tự xé luôn lớp y phục lót bên trong, đưa ngón tay hơi lạnh lẽo vào trong.
Ha, Thiếu Tư Quân khẽ bật cười.
Cảm giác căng chặt khi chạm vào khiến hắn lộ ra một niềm vui kỳ dị.
Hắn cúi đầu nhìn biểu cảm của A Man.
Dưới khuôn mặt không chút biểu cảm kia, rốt cuộc vẫn có một chút hoảng loạn.
Sau đó, A Man cuối cùng không chịu nổi sự nhìn chằm chằm chết chóc này của Thiếu Tư Quân, một tay che lên mặt hắn, liều mạng đẩy hắn ra.
Đây gần như là một động tác bản năng.
...Ờ, khi Thiếu Tư Quân còn là Tư Quân, khi hắn quá mức thân mật không giữ khoảng cách, A Man quả thật sẽ làm như vậy.
Chỉ là, khi cậu đối xử với Thiếu Tư Quân như vậy, thứ cậu nhận được lại là cảm giác ướŧ áŧ trên lòng bàn tay, điều này khiến cậu giật mình rụt tay lại ngay lập tức.
A Man tức giận: "Ngài không thấy ghê tởm sao?"
Nói cho cùng, đó cũng là da thịt của một người khác.
Thiếu Tư Quân thờ ơ nói: "A Man còn khuyên ta ăn ngươi, bây giờ sao có thể ghét bỏ ngươi?"
A Man giật giật khóe miệng: "...Ta bảo vương gia gϊếŧ ta rồi mới ăn."
"A Man khi còn sống thú vị hơn." Thiếu Tư Quân như cười như không nhìn chằm chằm vào mắt cậu, giọng nói nhỏ đến mức gần như thì thầm, giống như đang kể một bí mật nhỏ, "Dù sao, nếu đổi lại là người khác, sao có gan như vậy?"
A Man hít một ngụm khí lạnh.
Bởi vì người đàn ông vừa nói vừa xé nốt phần vải còn lại.
Dù đã đến nước này, A Man biết Thiếu Tư Quân đã biết gần hết, nhưng hành động như vậy vẫn mang đến một cảm giác xấu hổ không thể xóa nhòa.
Tất cả bí mật, dưới sự cưỡng ép của Thiếu Tư Quân, đều buộc phải phơi bày.
Ánh mắt người đàn ông lướt trên chiếc áo bó, như thể vừa khó hiểu vừa tán thưởng, ngón tay không khỏi vuốt ve mép áo, đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát lớp da thịt bị siết chặt.
Từng chút từng chút, cọ xát đến ngứa ngáy.
Hô hấp của A Man căng thẳng, l*иg ngực gần như ngừng lại, bàn tay Thiếu Tư Quân lại đặt trên bụng dưới của cậu, áp lực mạnh mẽ khiến cậu thở dồn dập hai tiếng, kéo theo cổ tay cũng lên xuống, động tác ấy lại sinh ra vài phần mờ ám khác thường.
"A Man ngoan, nói cho ta biết, làm thế nào để cởi thứ này?" Thiếu Tư Quân gọi tên hắn, như thể đang nhai nuốt con mồi béo mỡ, "Ta không muốn làm hỏng ngươi."
A Man im lặng rất lâu, dường như đang giằng xé dữ dội trong lòng.
Cho đến khi đống lửa phát ra một tiếng tách tách giòn giã, tựa hồ mới kinh động hắn, cậu hít sâu một hơi, hai chữ gần như bị ép ra từ cổ họng: "Sau lưng."
Ngay khi tiếng này vừa dứt, A Man đã bị đặt trở lại mặt đất, áo trên hoàn toàn bị cởi bỏ, chỉ còn lại chiếc áo bó chắc chắn vẫn còn trên người.
Lưng là một trong những yếu huyệt mà người luyện võ phòng bị nghiêm ngặt nhất, mỗi khi bị buộc phải giữ tư thế này, A Man đều không thể thả lỏng.
Khi đầu ngón tay người đàn ông vuốt ve tấm lưng trần trụi, A Man gần như muốn nhảy dựng lên, nhưng lại bị một lực mạnh mẽ đè xuống.
Chiếc áo bó được làm từ một loại vải đặc biệt, không thể chỉ dùng sức mạnh mà xé rách. Chỗ mở nằm ở sau lưng, nhờ các sợi dây buộc mà khóa chặt hai bên, bình thường rất khó tự mặc vào cởi ra, nhưng A Man đã sớm quen với điều này.
Nhưng quen không có nghĩa là không tổn thương.
Khi Thiếu Tư Quân cởi nút thắt đầu tiên, hô hấp của A Man nghẹn lại.
Nút thứ hai, nút thứ ba...
Khi tất cả các nút thắt đều được cởi ra hoàn toàn, cậu mới thở ra một hơi dài.
Động tác của người đàn ông trở nên thô lỗ hơn, mạnh tay kéo rộng hai bên, lột nó ra hoàn toàn, tiện tay ném sang bên đống lửa. Nghe tiếng kêu răng rắc, A Man vô thức run rẩy.
Cậu muốn cuộn tròn người lại, nhưng Thiếu Tư Quân không cho phép cậu làm như vậy.
Bàn tay người đàn ông áp lên sống lưng trần trụi của A Man, không ngừng xoa nắn nơi vừa được cởi trói đang nhanh chóng ửng đỏ lên.
Theo động tác của Thiếu Tư Quân, sự run rẩy của A Man càng thêm rõ rệt, cậu khẽ giãy giụa, cổ họng phát ra vài âm thanh nhỏ, "...Ngài đang làm gì?"
"A Man không thấy đau sao?" Thiếu Tư Quân từ trên cao nhìn xuống áp chế cậu, hơi cúi người ghé sát vào tai A Man, "Tự mình ra tay tàn nhẫn như vậy?"
A Man mím chặt môi, cảm giác xấu hổ khó hiểu dâng lên khiến khóe mắt câuh đỏ hoe, không nói nên lời.
Thiếu Tư Quân cũng không để ý, dường như hắn vô cùng hài lòng với A Man đã bị hắn tự tay lột sạch, lòng bàn tay hơi thô ráp xoa khắp lưng, đó lại giống như một sự an ủi kỳ dị. Sự run rẩy khe khẽ cũng dịu đi dưới sự tiếp xúc này, tựa như A Man đã buộc phải chấp nhận tình cảnh hiện tại.
Cho đến một khoảnh khắc nào đó, eo và bụng của A Man đột ngột co rút lại, người đã nghiêng sang một bên, nắm đấm hung hăng đấm về phía Thiếu Tư Quân.
Bốp—
Một tiếng vang giòn giã, Thiếu Tư Quân nắm chặt lấy cổ tay A Man, sức lực hắn mạnh đến kinh ngạc, mạnh mẽ ép cánh tay kia đè lêи đỉиɦ đầu A Man. Mà cánh tay còn lại, đã bị Thiếu Tư Quân ngồi trên ngực A Man dùng đầu gối đè chặt.
Hắn từ trên cao nhìn xuống đánh giá A Man, như tò mò, lại có vẻ thú vị: "Sao đến lúc này rồi, A Man vẫn không học được cách từ bỏ?"
Từ bỏ là cái gì?
Là kết cục chắc chắn sẽ chết nếu hơi buông lỏng.
Nếu dễ dàng cam chịu số phận như vậy, caquj đã không sống được đến bây giờ.
Thiếu Tư Quân có lẽ muốn một lần cho xong, dùng mảnh vải vừa xé trói hai cánh tay A Man lại, vừa trói vừa thích thú nói: "Nếu A Man không trả lời, thì lát nữa, ta sẽ phải dùng biện pháp của riêng ta, ép ngươi phải nói ra đáp án."
A Man không khỏi rùng mình, cả người nổi da gà.
Cậu chắc chắn mình không muốn biết biện pháp của Thiếu Tư Quân chút nào.
"...Ngài vừa nói, ngài đói rồi." A Man đứt quãng nói, "Nếu không trốn..."
"A Man sợ chết?"
A Man im lặng một lát, nghiến răng nói: "Ngài biết rõ ta đang nói gì." Người đàn ông làm sao có thể không biết nguyên nhân A Man giãy giụa là vì cái gì?
Thiếu Tư Quân đã không muốn xé rách cổ họng con mồi, chỉ có thể đổi sang cách khác để khát cầu chất lỏng.
Thiếu Tư Quân cười khẽ, âm thanh the thé như tiếng rắn rít vang lên, mỗi một câu đều khiến người ta kinh hồn bạt vía: "Ôi chao, bị A Man đoán trúng rồi này."
A Man mím chặt môi, lại giày vò gò má đã bị hắn cắn đến máu thịt lẫn lộn.
Chỉ là động tác nhỏ nhặt ấy trong nháy mắt đã bị người đàn ông phát hiện, hắn nắm lấy mặt A Man, ép cậu há miệng.
Máu cũng bị Thiếu Tư Quân nuốt vào bụng.
A Man bị buộc phải ngẩng đầu lên.
Cơn đau rát giữa môi lưỡi và tiếng nước khiến cậu đỏ mặt tía tai, hận không thể tìm được cái lỗ nào mà chui xuống.
Cậu biết Thiếu Tư Quân chỉ đang ăn, nhưng cố tình lại là cách như vậy...
Cho đến khi Thiếu Tư Quân hơi thỏa mãn, hắn mới chống tay lên ngực A Man ngẩng đầu lên, khẽ nhếch môi về phía thanh niên dưới thân.
— Của ta.
Dù chỉ là im lặng, A Man vẫn có thể nghe thấy Thiếu Tư Quân nói như vậy.
Cổ họng A Man như bị vô số bông gòn nhét đầy, nhưng vẫn cố gắng để âm thanh thoát ra từ kẽ răng: "...Ta không thuộc về ngài."
Mà lời này, cuối cùng cũng khiến động tác trêu đùa của Thiếu Tư Quân dừng lại, hắn trầm ngâm đánh giá A Man, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén đâm sâu vào da thịt xương cốt thanh niên, dường như lột một lớp còn chưa đủ, hắn nhất định phải xé toạc hết tất cả lớp ngụy trang của A Man mới thôi.
"A Man không thích như vậy sao?" Ngón tay men theo gò má A Man còn hằn vết véo xuống đến ngực, rồi lại xoay tròn trên bụng dưới của cậu, Thiếu Tư Quân như cười như không, "Nhưng sao ta lại cảm thấy, ngươi thích như vậy hơn?"
Hắn nghiêng đầu, đôi môi xinh đẹp thốt ra những lời tàn nhẫn.
"...Hoàn toàn thuộc về ai, hoặc, ai sở hữu."
Cơ thể A Man đột ngột cứng đờ.
Những cảm xúc ẩn sâu trong đáy lòng mà ngay cả cậu còn chưa kịp hiểu rõ đã bị Thiếu Tư Quân thẳng thừng và trực tiếp lôi ra, đến nỗi ngay khoảnh khắc đối diện, A Man cũng không phân biệt được đây có phải là sự thật hay không.
"Thật đáng tiếc, trước ta, cũng có người từng cố gắng thuần hóa ngươi..." Thiếu Tư Quân thờ ơ giật đứt dây lưng quần A Man, "Là Tô Triết sao?"
Thiếu Tư Quân nhạy bén nhận ra, trước hắn, hẳn cũng có người từng thân mật tiếp xúc với A Man, đôi khi, ánh mắt A Man nhìn hắn, thật sự thú vị vô cùng.
A Man đang nhìn xuyên qua hắn, nhìn ai vậy?
A Man vừa cảnh giác động tác ngày càng hoang đường của Thiếu Tư Quân, vừa nghẹn lời trước câu nói của hắn.
...Tại sao lại nhắc đến Tô Triết nữa!
"Nghĩ kỹ lại, có lẽ không phải." Thiếu Tư Quân nhếch môi cười nham hiểm, "Dù sao thân phận A Man là giả, ai có thể chắc chắn, Tô Triết kia là thật chứ?"
Ngay khoảnh khắc hắn nói xong câu này, ngón tay hắn thâm nhập sâu vào lớp vải.
Ôi chao, A Man quả nhiên không phải là nữ nhi thường tình.
Quái vật hưng phấn lộ ra răng nanh.
Con rắn nhỏ kia, cuối cùng cũng bị đánh thức.
Phản ứng của A Man còn kịch liệt hơn cả những gì Thiếu Tư Quân dự đoán.
Cơ thể cậu đột ngột cong lên, hai cánh tay bị trói chặt không thể cử động, vậy thì dùng chân, dùng hết tất cả những chi còn cử động được để phản kháng.
Khóe mắt cậu là một mảng đỏ rực.
Xấu hổ, nhục nhã.
Và sự ngây ngô mơ hồ.
Thiếu Tư Quân thích bất cứ cảm xúc nào tuôn trào ra từ A Man, bất kể là tốt, xấu, vui sướиɠ hay đau khổ, chỉ cần tất cả những điều đó là do hắn ban cho, là do hắn gây ra, hắn đều vô cùng hưng phấn.
Hắn bật cười.
Đó là một phản ứng cực kỳ tồi tệ, vặn vẹo.
"Hóa ra A Man và người kia, chưa từng làm chuyện như vậy sao?" Giọng Thiếu Tư Quân trầm xuống, lộ ra sự căng thẳng hưng phấn, "Vậy thì như thế này thì sao?"
Ngón tay hắn khéo léo đến lạ thường, từ trên xuống dưới trượt xuống, mang đến cảm giác tê dại rùng rợn.
Đối với A Man, đó quả thật là rùng rợn.
Không phải cậu chưa từng chạm vào, khi còn trẻ luôn có những tình huống bất đắc dĩ sau khi tỉnh dậy, chỉ là số lần không nhiều. Dù sao phần lớn sức lực đều tiêu hao vào huấn luyện và nhiệm vụ, làm gì còn tinh lực để nghĩ đến chuyện này?
Kể từ khi vào Ám Lâu lâu như vậy, thời gian duy nhất có thể coi là nhàn nhã, lại là khoảng thời gian ở Quận Ninh Lan.
Vì vậy, cũng có vài lần sáng sớm phát tác.
A Man hoặc là nằm trên giường, chờ đợi cơn nóng tự từ từ dịu đi, cực kỳ hiếm khi, sẽ tự giải quyết, cũng chỉ một hai lần gì đó thôi.
Nhưng xui xẻo thay, ngay trong một hai lần đó, A Man lại không may gặp phải chuyện ngoài ý muốn.
Hô hấp hắn dồn dập, ánh mắt rơi vào Thiếu Tư Quân trên người, không sai, trong những trải nghiệm xui xẻo, đáng thương, ít ỏi của cậu, đều có sự xuất hiện của tên khốn này.
Ngày đó, khi cậu thăm dò, ngoài cửa sổ lại vang lên tiếng gõ cửa.
Giọng Tư Quân thờ ơ truyền qua cửa sổ: "A Man, hôm nay sao ngươi còn chưa dậy?"
A Man cứng đờ.
Ngay cả con rắn nhỏ kia cũng cứng đờ theo.
Con rắn nhỏ vừa ngóc đầu dậy sau một thoáng ngừng lại, lại càng thêm tráng kiện, khiến A Man xấu hổ đến không còn chỗ nào để trốn.
Ngoài cửa sổ, giọng Tư Quân lại vang lên.
"A Man?"
A Man biết rõ thói xấu của thư sinh này, nếu cậu không đáp, người này thật sự sẽ lật tung cửa xông vào một cách vui vẻ.
Đến lúc đó cảnh tượng bừa bộn trên giường, đủ để A Man xấu hổ đến suốt đời không dám ngẩng đầu lên.
Bất đắc dĩ, cậu chỉ có thể cố gắng hạ giọng nói: "Ta tỉnh rồi, ngươi cứ đợi chút, ta thu dọn xong sẽ dậy."
"A Man đã tỉnh rồi, vậy ta vào..."
"Không được!"
A Man gần như run rẩy thốt ra câu này, "Ngươi không được vào, ta ra ngay đây."
Người ngoài cửa sổ im lặng một hồi, giọng điệu đầy vẻ trêu tức.
"A Man, chẳng lẽ ngươi lén ta ăn vụng cái gì ngon sao?"
"......Không có."
A Man dùng sức bóp chặt đầu con rắn nhỏ, khiến nó đau đớn mềm nhũn trên đám cỏ, trông đáng thương vô cùng. Mà chủ nhân của nó cũng đau đến lặng lẽ nắm chặt tay, nhưng lại nhanh chóng thu dọn mọi thứ.
Vậy nên, đã từng có trải nghiệm đau khổ như vậy, A Man làm sao có thể còn dư thừa xúc động, tự nhiên từ đó đóng chặt lòng mình, không hề giải tỏa du͙© vọиɠ.
Nhưng con rắn nhỏ đã ngủ say lâu như vậy lại chẳng quan tâm đến tâm tư chủ nhân, một khi bị người khác chạm vào đánh thức, liền trở nên không thể kiểm soát.
Sự khơi gợi trêu đùa của Thiếu Tư Quân càng khiến cơ thể kia run rẩy dữ dội hơn.
Sau khi không thể giãy giụa được nữa, A Man bắt đầu nhẫn nhịn.
Đây là chuyện cậu giỏi nhất.
Cậu kìm nén hơi thở, cố gắng không rêи ɾỉ.
Nhưng hàng mi thỉnh thoảng run rẩy, hơi thở gấp gáp và chiếc cổ đỏ bừng lại trần trụi phơi bày tất cả.
Con rắn nhỏ này rốt cuộc vẫn còn non nớt, vẫn còn xanh xao.
Dễ dàng đầu hàng trong tay kẻ địch.
"...Ngươi buông ra, không được, ngươi..." A Man run rẩy, ngay cả mình đang nói gì cũng không biết, "Ngươi mau buông tay..."
Cơ thể đột ngột cứng đờ, cùng với mùi hương theo sau, đủ để nói lên tất cả.
Thiếu Tư Quân thích thú nhìn thứ con rắn nhỏ phun ra, nếm thử một ngụm, "...Quả nhiên không giống với những mùi vị khác." Sau đó, hắn lại từng ngụm từng ngụm nuốt nó vào bụng.
A Man đột ngột nhìn thấy cảnh này như bị sét đánh, cả người run rẩy, hơn nữa còn run rẩy dữ dội hơn trước.
Thiếu Tư Quân nhướng mày: "Ngươi chẳng phải đã đoán được rồi sao?"
A Man thở thoi thóp: "...Đoán được và tận mắt nhìn thấy, là hai chuyện khác nhau."
Sao có thể giống nhau được?
Bị hắn ngang nhiên cho nhìn thấy chuyện xấu hổ như vậy, cậu thật sự hận không thể ngất đi.
Thiếu Tư Quân cười khẽ, hắn cười quá nhiều trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, giống như một đóa hoa anh túc rực rỡ đang nở rộ, không kiêng nể gì mà mê hoặc con mồi độc nhất vô nhị.
"A Man à, còn kém xa lắm."
Hắn nói trong sự ngỡ ngàng của A Man, thong thả đỡ lấy con rắn nhỏ mềm nhũn, mái tóc xõa xuống theo động tác của Thiếu Tư Quân quét qua bắp đùi.
A Man không thể chấp nhận chuyện như vậy.
Nhưng khi người đàn ông làm ra chuyện điên cuồng như thế, đôi mắt đen láy của hắn vẫn luôn dõi theo A Man.
Cố chấp. Tham lam.
Con rắn nhỏ mềm yếu trong đôi môi ấm áp bị cưỡng ép tỉnh lại lần nữa.
Quái vật không biết no, làm sao có thể chỉ ăn một lần là đủ?
Một lần, rồi lại một lần, thêm một lần nữa.
Khi ánh bình minh đầu tiên chiếu sáng cửa hang, đống lửa cháy suốt đêm đã sớm tắt ngấm, chỉ còn lại hơi ấm tàn.
Lẽ ra phải có tiếng chim hót, tiếng chim sẻ kêu, hoặc bất kỳ âm thanh hoạt động nào của sinh vật sống.
Nhưng giờ phút này đỉnh núi chỉ còn lại sự tĩnh mịch.
Cái sát khí kỳ dị kia vốn đã khác thường.
Kỵ binh vương phủ nối đuôi nhau tiến vào từ đường núi, tỏa ra bốn phương tám hướng, hung hãn lao về phía các yếu đạo.
Chỉ là những âm mưu và tính toán này, giờ đây đều không liên quan đến A Man.
Cậu vừa mệt mỏi vừa buồn ngủ, không còn chút sức lực nào.
Chỉ mơ hồ cảm thấy ngủ một lát, sau đó có người ôm cậu lên, hơi động đậy một chút, rồi lại chìm vào giấc ngủ trong tiếng dỗ dành không rõ ràng.
Cũng không thể trách cậu, thật sự là con quái vật kia quá tham ăn.
Con rắn nhỏ rõ ràng là người mới, lại hoàn toàn không để ý đến vẻ đáng thương đang nức nở của nó, hết lần này đến lần khác ép buộc nó khóc to hơn.
Khi chủ nhân của con rắn nhỏ cũng nức nở dữ dội, quái vật lại biến thành vẻ dịu dàng, cẩn thận liếʍ đi những vệt nước mắt trên khóe mắt cậu.
Nhưng động tác vắt kiệt sức ở dưới tay, lại không hề dừng lại chút nào.
A Man mệt mỏi rã rời, đến nỗi những chuyện xảy ra sau đó đều mơ hồ không rõ, cũng không biết mình đã được thay quần áo, được đưa lên xe ngựa.
Mà tất cả những điều này, đều do Thiếu Tư Quân tự tay làm.
Phan Sơn Hải tự mình dẫn đội tìm được Sở vương điện hạ suy nghĩ một chút, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Ánh mắt hắn không khỏi rơi vào người văn sĩ ở cách đó không xa.
Lang Tuyên đang ngồi xổm dưới gốc cây, thích thú quan sát đàn kiến.
Những sinh mệnh nhỏ bé ngoan cường này sau khi bị mưa gió tàn phá, bị giao long giày vò, vẫn còn không ít đàn sống sót, sau khi gió ngừng mưa tạnh lại bò ra, bận rộn một cách khẩn trương.
"Lang Chính Khanh, vương gia bị thương rồi, ngươi còn nhàn nhã như vậy." Phan Sơn Hải nghiến răng, "Nếu không phải ngươi ngăn cản không cho ta thừa lúc đêm tối vào núi, sao lại có chuyện như vậy?"
Lang Tuyên thờ ơ lắc đầu: "Ngươi và ta đều biết, đây là chủ ý của vương gia, sao có thể tùy tiện hành động trước?"
Phan Sơn Hải nghiến răng: "Đây cũng là chủ ý do ngươi vạch ra."
Lang Tuyên: "Sai rồi. Mưu sĩ của vương gia đâu chỉ có một mình ta, nên nói, đây là mọi người cùng nhau bàn bạc đưa ra, cuối cùng trình lên trước án thư của vương gia."
Khéo ăn khéo nói!
Phan Sơn Hải biết rõ tài ăn nói của mình không thể so được với Lang Tuyên, căn bản không định tiếp tục dây dưa với hắn, "Nhưng vị phu nhân này, làm sao có thể đuổi kịp bước chân của đại vương?"
Nếu thật sự mọi chuyện diễn ra theo kế hoạch, căn bản sẽ không có sự xuất hiện của A Man.
Lang Tuyên ý vị sâu xa: "Hóa ra Thiếu Bá không chắc chắn, nên mới đến tìm ta dò hỏi." Ánh mắt hắn rời khỏi đám kiến đang sửa tổ, rơi vào chiếc xe ngựa kia.
Sau đó, Lang Tuyên lại trầm ngâm nhìn về phía xa.
Đó là hang động tìm thấy Sở vương.
Chỉ là ẩn sau con đường núi dài dằng dặc, đã không còn nhìn rõ nữa.
Hắn nhớ lại khi nhóm người của họ tìm thấy hang động, Sở vương không cho họ vào trong, mà sai tử sĩ đưa quần áo và nước vào trước, sau đó đích thân ôm vị phu nhân kia ra, thậm chí một sợi tóc cũng không rơi...
"Có lẽ, vương gia cũng đang xây tổ?" Lang Tuyên cười một cách khó hiểu, "Tuyệt vời."
Phan Sơn Hải giận dữ bất lực, hắn ghét nhất là nói chuyện với đám mưu sĩ này, đặc biệt là Lang Tuyên. Luôn thích nói những lời nửa vời, dường như nói rõ ràng ra sẽ lấy mạng bọn họ vậy!
"Phan Sơn Hải."
Một tiếng gọi nhẹ nhàng truyền đến từ xe ngựa, Phan Sơn Hải nghiêm nghị, mấy bước đi tới.
"Xin vương gia phân phó."
"Chuyện làm thế nào rồi?"
"Mười ba tên phản đồ trong phủ đều đã bị bắt sống. Sào huyệt sơn tặc ở núi Khánh Phong có một trăm bảy mươi lăm tên, chết chín mươi sáu, sống bảy mươi chín. Thái Tử điện hạ đã an toàn về phủ. Dân chúng bị nạn đã được chỉ dẫn xuống núi, không còn ai ở lại."
Phan Sơn Hải cung kính nói.
Không thể không nói, một nửa số sát thủ này đã chết trước khi vào núi.
Nhìn qua cũng biết, chuyện này không thể tách rời khỏi Sở vương.
Đây cũng là nguyên nhân khiến họ lo lắng đề phòng, vương gia một khi nổi cơn thịnh nộ, sẽ không màng đến bất cứ điều gì!
Thiếu Tư Quân chỉ hơi dừng lại khi nghe tin về thái tử, sau đó bình tĩnh ra lệnh: "Vậy thì xuống núi thôi, những tên phản đồ kia cứ giữ mạng lại, đừng để chúng chết."
"Vâng."
Đường núi tuy khó đi, nhưng dù sao cũng đã được dọn dẹp ra một con đường đủ cho xe ngựa đi qua. Trong thùng xe lắc lư, Thiếu Tư Quân cúi mắt nhìn thanh niên đang cuộn tròn ngủ say bên chân hắn.
Đúng vậy, thanh niên.
A Man là một người đàn ông mà.
Đầu ngón tay Thiếu Tư Quân vuốt ve đôi mắt sưng đỏ của A Man, đó là di chứng của việc khóc quá nhiều.
Mà chỗ sưng tấy, đâu chỉ có một nơi?
Con rắn nhỏ của A Man, cũng sưng đỏ lắm chứ.
Thiếu Tư Quân rất xấu xa, lúc này còn nghịch ngợm vành tai A Man, nhìn thanh niên đang ngủ say khó khăn động đậy, cuối cùng vùi cả đầu vào lòng bàn tay hắn, dường như làm vậy có thể khiến con quái vật kia thỏa mãn.
Thiên hạ này làm gì có chuyện như vậy?
Còn chủ động đưa tới cửa.
Thật là một kẻ ngốc.
Thiếu Tư Quân khẽ thở dài, chỉ là sự giả tạo thuần túy, hắn một chút cũng không mềm lòng, cũng tuyệt đối không thể dao động.
Dù sao...
Hì, quái vật làm sao có thể dễ dàng thỏa mãn?
Dù ăn no cũng không biết đủ.
Dù sao hắn vẫn muốn nhìn.
Lần này đến lần khác, hết lần này đến lần khác... nhìn A Man chìm đắm trong du͙© vọиɠ, nhìn A Man xấu hổ đến bật khóc.
Bất kể người A Man nhớ đến là ai, nhưng quãng đời còn lại, cậu chỉ có thể nhớ đến Thiếu Tư Quân.