Việc Ngu Uyển Uyển đột nhiên xông vào khiến hắn vô cùng không quen.
Có người ngoài ở đây và rèm cửa cũng bị kéo ra nên hắn càng có cảm giác bị phơi bày. Điều này khiến Sở Nguy Lâu rất khó chịu.
Thế nhưng Ngu Uyển Uyển lại hoàn toàn không nhìn thấy sự dao động cảm xúc của Sở Nguy Lâu. Nàng nhìn ngó xung quanh và thấy căn phòng của Sở Nguy Lâu cũng trống trơn như bên ngoài.
Dù trong nhà có tranh treo tường và bình hoa cùng các vật trang trí khác ở góc tường nhưng đây là những thứ mà mỗi căn phòng riêng đều có.
Trừ những thứ đó ra thì trong nhà không có bất kỳ vật dụng cá nhân nào của Sở Nguy Lâu và hoàn toàn không có hơi thở của sự sống. Nơi đây không giống như là nơi có người ở.
"Tại sao trong nhà huynh lại không có gì hết vậy?" Ngu Uyển Uyển hỏi một cách kỳ lạ.
"Ta vốn dĩ chẳng có gì cả." Sở Nguy Lâu lạnh lùng nói: "Ở đây không có gì để ngươi chơi đâu. Ngươi có thể đi được rồi."
Ngu Uyển Uyển chợt cảm thấy, Sở Nguy Lâu quả nhiên quá đáng thương!
Nàng đứng dậy và đi về phía bên ngoài. Sở Nguy Lâu lập tức đi theo sau nàng như thể sợ nàng đổi ý mà quay lại.
Ngu Uyển Uyển vừa bước ra khỏi sân viện thì Sở Nguy Lâu lập tức đóng cửa sân viện lại, khóa trái rồi thuận tay dùng thuật pháp phong ấn cửa.
Hắn vừa rồi để nàng vào nhà thực sự là một hành động vô thức mà không hề suy nghĩ. Điều này đã khiến Sở Nguy Lâu cảm thấy bất ngờ và bực bội về bản thân.
Sở Nguy Lâu hạ quyết tâm. Lần đầu thì thôi nhưng tuyệt đối không thể có lần thứ hai!
Không ngờ, chưa đầy một chén trà thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.
Sở Nguy Lâu cố ý che chắn âm thanh và không để ý đến nàng. Thế nhưng cuối cùng hắn vẫn khó lòng bình tâm trước sự phiền nhiễu trong lòng.
Lần này, hắn không mở cửa mà trực tiếp xuất hiện trước mặt Ngu Uyển Uyển.
"Ngươi lại muốn làm gì?" Hắn hỏi với giọng lạnh nhạt.
Ngu Uyển Uyển bị Sở Nguy Lâu xuất hiện bất ngờ làm cho giật mình. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn và giơ tay lên. Lúm đồng tiền nhỏ ẩn hiện.
Sở Nguy Lâu cúi đầu thì thấy trong tay tiểu cô nương đang ôm năm sáu bông hoa tươi. Trông có vẻ là hoa trồng ven đường chính và bị nàng nhổ lên.
Hắn sững sờ.
"...Đây là ý gì?" Hắn hỏi một cách chậm rãi.
"Cái này tặng huynh." Ngu Uyển Uyển nói: "Giờ thì huynh có hoa rồi đó."
Thấy Sở Nguy Lâu đứng bất động thì nàng liền trực tiếp nhét vào tay hắn rồi vui vẻ rời đi.
Sở Nguy Lâu cúi đầu. Hắn chăm chú nhìn bông hoa trong tay và thần sắc có chút phức tạp.
...
Mệnh số của Tiên tử
Thiên giới, trong Lục Tinh Điện, Tư Mệnh Thượng Thần đang chăm chú nhìn những vì sao được sắp đặt trước mặt.
Sau một lúc lâu, ông mãn nguyện nói: "Nhân giới đã năm mươi năm rồi. Vận mệnh mới của Ngu Uyển Tiên tử cuối cùng cũng bắt đầu vận chuyển."
Bên cạnh Tư Mệnh Thần, Khuyết Trần Chân Nhân cũng đang chăm chú nhìn cùng một vùng sao.
Chỉ thấy trong dải ngân hà, một ngôi sao phát ra ánh sáng cực kỳ yếu ớt nhưng lại có hai ngôi sao cực kỳ sáng chói nối liền với nó, ba ngôi sao đó kết nối với nhau.
"Thượng Thần, theo ngài thấy thì đồ đệ của ta có thể... khôi phục thân thể hoàn chỉnh không?" Khuyết Trần Chân Nhân mở miệng hỏi.
"Tương lai của Ngu Tiên tử ngay cả bổn thần cũng không thể nhìn thấu." Tư Mệnh Thượng Thần thở dài nói: "Kiếp Tru Tiên đó đã đánh tan hồn phách của nàng. Nó cũng khiến mệnh mạch của Ngu Tiên tử vượt xa khỏi phạm vi năng lực của bổn thần. Chỉ là..."