Chương 34

Ngu Uyển Uyển vẫn còn chút kỳ lạ, muốn gọi tên hắn nhưng lại bị Tần Tử Vũ kéo lại.

"Người ta còn có việc chính nên bận lắm, đâu như ta là kẻ rảnh rỗi, cứ để ta chơi với ngươi đi." Tần Tử Vũ cười nói: "Ta nhớ ngươi thích vẽ, lần này đặc biệt mang theo ít giấy bút mực đến."

Sự chú ý của tiểu cô nương ngay lập tức bị kéo về, nàng vươn tay trải phẳng giấy rồi ngẩng đầu nhìn Tần Tử Vũ: "Nếu ta vẽ, ngươi làm gì?"

Hắn khẽ cười nói: "Ngươi vẽ, ta đề thơ."

Ngu Uyển Uyển vẽ tranh, Tần Tử Vũ đứng bên cạnh nhìn.

Mu bàn tay hắn chống vào má, ống tay áo rủ xuống, lộ ra cánh tay nhỏ nhắn với đường cong mềm mại của Tần Tử Vũ. Một động tác đơn giản cũng khiến hắn toát lên vẻ đẹp lười biếng phóng khoáng.

Các nữ đệ tử đang trang trí đi ngang qua thấy hắn không khỏi đỏ mặt.

Dung mạo của Tần Tử Vũ cực kỳ nổi bật, lại là kiếm tu trẻ tuổi lợi hại nhất, ai nhìn mà không thích cho được?

Có những người dũng cảm hơn, pha trà mang đến, rồi thì thầm nói: "Tần sư huynh, uống trà."

Tần Tử Vũ ngẩng đầu, hắn cười nói: "Đa tạ sư muội."

Nữ tu liền ngây ngất mà bỏ đi.

Ngu Uyển Uyển chăm chú vẽ nửa ngày, côn trùng, cá, chim, cây cối là dễ vẽ nhất, nàng vẽ trước rất nhiều bướm lớn và chuồn chuồn, có con lớn có con nhỏ, cũng chẳng có ý đồ thiết kế gì, đơn giản liệt kê trên giấy vẽ.

Những con bướm có con nhỏ như bướm đêm, cánh chuồn chuồn lại quá thô, như hai chiếc đũa mang một chiếc tăm.

Bản thân Ngu Uyển Uyển lại vô cùng hài lòng, nàng cầm giấy vẽ lên, đắc ý khoe với Tần Tử Vũ.

Tần Tử Vũ xoa xoa cằm.

"Bướm vờn hoa thắm ẩn sâu, chuồn chuồn lướt nước nhẹ nhàng bay. Hay lắm, hay lắm." Hắn nói: "Vẽ đẹp thật đấy, ta phải đóng khung treo tường mới được."

Ngu Uyển Uyển đặt giấy xuống, nàng ngờ vực nói: "Nói cái gì lộn xộn thế?"

Tần Tử Vũ cười cười, hắn cầm bút lông, viết chữ vào chỗ trống trên giấy vẽ.

Nét chữ của hắn mạnh mẽ, bay bổng, chữ như người, vô cùng đẹp.

Chỉ có điều Ngu Uyển Uyển không hiểu được, chữ thường nàng còn nhận diện khó khăn huống hồ là loại chữ viết này.

Hai người rất hợp nhau, thời gian nhanh chóng trôi qua.

Bức tranh thứ hai của Ngu Uyển Uyển vẽ rất nhiều cá, khi nàng đang vẽ bức thứ ba, Tần Tử Vũ gõ gõ mặt bàn.

"Đến rồi." Hắn nói.

Lời hắn vừa dứt, một lúc sau, bên ngoài đại điện truyền đến tiếng ồn ào náo nhiệt, dường như rất nhiều người đang đến.

Ngu Uyển Uyển ngẩng đầu, liền thấy vô số tu tiên giả vây quanh Giang Nghị Nhiên và một thanh niên khác bước vào điện.

Thanh niên này có vẻ ngoài trạc tuổi Tần Tử Vũ, mái tóc đen như mực búi cao sau đầu, đội vương miện bạc, mặc áo choàng đen, mày kiếm mắt sao, thần thái có chút lạnh nhạt, trông có vẻ là người ít nói.

Mọi người dưới sự hướng dẫn của đệ tử Cực Ý Tông đã an tọa vào vị trí của mình, còn Giang Nghị Nhiên ngồi ở vị trí chủ tọa của bàn chính, thanh niên kia ngồi vào bàn bên cạnh hắn.

"Hắn là ai?" Ngu Uyển Uyển kỳ lạ nói.

"Vị này là Sở Nguy Lâu, Sở sư huynh." Tần Tử Vũ có chút bất lực nói: "Ngươi đến ăn tiệc đón gió của người ta, mà còn không nhớ tên người ta, haizz..."

Ngu Uyển Uyển vô tội nhún vai.

Ai bảo hắn không có cái tên dễ ăn chứ, nàng thật sự không nhớ nổi.

Trên vị trí chủ tọa, Giang Nghị Nhiên mặt mày hồng hào, rõ ràng là vô cùng vui vẻ.

Hắn cất lời: "Đa tạ chư vị bằng hữu đến dự tiệc đón gió cho đồ đệ của ta, Nguy Lâu, con hãy kính mọi người một chén."