Chương 31

Ở một bên khác, khi Tần Tử Vũ trở về chỗ ở của mình, liền thấy Chu chưởng môn của phái Phong Vân đang trầm mặt ngồi ở ghế chủ tọa trong sảnh.

"Cha, người sao lại đến đây?" Tần Tử Vũ bước tới, hành lễ.

"Vũ nhi." Chu chưởng môn trầm giọng nói: "Con thật sự nên thay đổi tính cách của mình rồi."

"Phụ thân vì sao lại nói vậy?"

Sắc mặt Chu chưởng môn âm trầm khiến người ta sợ hãi, nhưng Tần Tử Vũ lại tự nhiên ngồi đối diện hắn, không hề kiêng dè.

Hắn nhìn Chu chưởng môn, hỏi: "Chẳng lẽ có cô nương nào đến cáo trạng sao?"

"Ta biết con luôn cẩn trọng, lời lẽ lại khéo léo, gặp ai cũng có thể ứng phó linh hoạt, nhưng lâu dài đây cũng là một mối họa ẩn giấu đó." Chu chưởng môn cau mày nói: "Nếu một ngày nào đó có nữ tu đến cáo trạng ở phái Phong Vân, cái mặt già của ta biết giấu vào đâu đây?"

"Nhưng chuyện này là hai bên tình nguyện mà..."

"Vậy cũng không được!" Chu chưởng môn nói: "Nếu có nữ tu thật sự động lòng, cảm thấy bị con phụ bạc thì chuyện này làm sao mà phân trần rõ ràng được?"

Tần Tử Vũ sờ sờ mũi mình, hắn cảm thấy phụ thân lần này vô cùng nghiêm túc, không phải là lời cảnh cáo suông như trước nữa.

"Con đã rõ." Hắn bất lực nói.

"Thế thì còn tạm được." Chu chưởng môn vuốt vuốt râu, hắn nói: "Mấy tháng tới con cứ ngoan ngoãn ở lại phái Phong Vân luyện kiếm cho ta, đừng có suốt ngày đến Cực Ý Tông nữa!"

Tần Tử Vũ vâng dạ, nhưng trong lòng lại có chút bất đắc dĩ.

Hắn nhớ đến tiểu cô nương sống ở hậu viện, trong lòng có chút tiếc nuối.

Haizz, thật muốn tìm nàng chơi thêm lần nữa.

Tần Tử Vũ chẳng hề nhận ra mình đã dần thay đổi, từ bỏ thói quen xưa nay chỉ gọi "muội muội", "cô nương". Thế mà khi bị cấm túc, phản ứng đầu tiên của chàng lại là nhớ Ngu Uyển Uyển - một điều thật sự hiếm thấy

Hắn chợt lóe lên một ý, lại nói: "Đúng rồi, Sở Nguy Lâu sư huynh, đệ tử yêu quý của Giang thúc thúc, chẳng phải đi du ngoạn sắp về rồi sao?"

Tần Tử Vũ một lời, Chu chưởng môn đã biết hắn muốn nói gì.

Chu chưởng môn bất lực nói: "Nếu Sở Nguy Lâu trở về, con có thể đi đón hắn một ngày."

Tần Tử Vũ lúc này mới nở nụ cười, hắn sốt sắng đứng dậy.

"Mấy ngày nay vất vả rồi, cha chắc hẳn đã mệt lắm rồi, Tử Vũ giúp người xoa bóp vai nhé."

Tần Tử Vũ vừa lại gần, những lời răn dạy mà Chu chưởng môn kìm nén trong lòng liền không thể nói ra được nữa.

Hắn bất lực lắc đầu, thầm oán mình quá mềm lòng.

"Hừ, năm xưa ta không nên đích thân dạy dỗ con." Chu chưởng môn bực bội nói: "Nếu con bái ở môn hạ người khác, có sư phụ rèn dũa, liệu còn dám tùy tiện làm càn như thế này nữa hay không?"

"Con có tính cách như vậy, ai cũng không quản được." Tần Tử Vũ nở nụ cười, hắn vừa xoa bóp vai cho Chu chưởng môn, vừa cười nói: "Cho dù Thiên Vương lão tử làm sư phụ của con, con cũng tuyệt đối không sợ."

Chu chưởng môn là một người thầy nghiêm khắc nhưng cũng là một người cha hiền từ, Tần Tử Vũ còn chưa xoa bóp được nửa canh giờ, hắn đã xót con trai mình, liền bảo Tần Tử Vũ về phòng nghỉ ngơi.

Tần Tử Vũ về đến phòng liền nằm vật ra giường, hắn nhàn nhã nằm một lát, bỗng cảm thấy cánh tay mình căng tức, có chút nhói.

Hắn nâng tay lên, ống tay áo tuột xuống, trên cánh tay là một vết sẹo xanh nhạt không dễ nhận thấy.

Tương truyền vết sẹo màu xanh này đã có từ khi Chu chưởng môn nhận nuôi hắn, dùng pháp thuật và mỹ nhan đan dược đều không thể loại bỏ được.