Chương 6

Một tiếng nặng nề vang lên, kiếm của Tiêu Phàm gãy từng khúc.

Kiếm của Diệp Liên Thành mất chướng ngại, chém ra giữa không trung một vầng trăng khuyết tuyệt đẹp, và ở điểm cuối của ánh trăng ấy là chuỗi máu đỏ văng tung tóe.

Tiêu Phàm bị thương nặng, chưa kịp hoàn hồn thì Diệp Liên Thành đã bước tới, một chưởng nện thẳng vào ngực.

Trúng nguyên một chiêu “Kiếm Thập” trá hình, Tiêu Phàm nhất thời bất tỉnh, đành chịu ăn trọn cú chưởng.

“Phụt!”

Một ngụm máu đen phun ra, Tiêu Phàm tức điên — không ngờ tên này lại hạ mình dùng cả trò… báo sai tên chiêu!

Diệp Liên Thành nhìn “nam chính” như diều đứt dây rơi ra rìa đài nhưng vẫn còn tỉnh táo, trong lòng lại than thầm: Nam chính vẫn là nam chính, trâu bò thật. Đổi lại là ta, chắc sớm xuống mồ rồi.

Ban đầu, Diệp Liên Thành định xông tới, một kiếm kết liễu Tiêu Phàm đã mất sức. Nhưng đệ tử vây quanh quá nhiều, hơn nữa cách hắn thắng vốn đã chẳng quang minh, nếu giờ bổ thêm nhát kiếm, e sẽ bị thiên hạ chửi rủa. Dù vậy, hắn tuyệt đối không định buông tha.

Trận này đã khiến hai người thành thế “không chết không thôi”. Bao phản diện chết oan là vì lúc đầu coi thường nam chính, chừa đường sống, cuối cùng trở thành đá lót đường cho hắn. Diệp Liên Thành tất nhiên hiểu rõ đạo lý này.

“Cát Diệp, ngươi đưa hắn đi chữa thương. Khỏi rồi… thì thả về.”

Hắn xoay người, phi thân rời võ đài, áo trắng tung bay, phong độ ngời ngời.

Cát Diệp nhanh nhẹn lên đài, ôm Tiêu Phàm đang bị một rãnh máu sâu ngay giữa ngực, chuẩn bị đưa đến dược phòng.

Nhưng vừa bước đi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Tiêu Phàm khiến hắn khựng lại. Nhìn bóng lưng Diệp Liên Thành rời xa, Tiêu Phàm nhớ tới muội muội chết oan, lòng đau xé ruột, nghiến răng nói từng chữ:

“Ba mươi năm Hà Đông… ba mươi năm Hà Tây… chớ khinh thiếu niên nghèo!”

Câu nói khiến các đệ tử xung quanh giật mình. Đây còn là phế vật năm xưa sao? Lời lẽ tràn đầy khí phách, cộng thêm màn biểu diễn vừa rồi… e rằng đại sư huynh sau này sẽ có thêm một đối thủ đáng gờm.

Diệp Liên Thành nghe thấy, bước chân khựng lại, suýt thì ngã chúi. Ôi trời, chắc chắn thằng này là nam chính kiểu “phế tài lưu” rồi! Ta còn nghi nó đọc tiểu thuyết trên Mỗ Đậu nữa cơ!

Cát Diệp nhìn thiếu niên vừa nói câu ấy, trong lòng chợt lóe lên một tia nghi ngờ: Lẽ nào đại sư huynh thực sự đã làm chuyện tày trời như hắn nói?

Hắn lắc đầu xua ý nghĩ, bế thiếu niên rời khỏi võ đài.

Trận tỷ thí bất ngờ kết thúc, đệ tử lại tiếp tục chuyên tâm tu luyện.

Trên con đường mòn rợp bóng cây, Tiểu Tử Họa – à không, là Tiểu tử họ Tiêu – chính xác thì là Tiêu Phàm, bị Cát Diệp vác trên vai, máu me chảy đầm đìa, đã hôn mê từ lâu. Vậy mà lạ thay, hơi thở hắn vẫn đều đều, chẳng giống người đang hấp hối chút nào.

Cách đó không xa, Diệp Liên Thành đang ẩn mình trên cành cây, mắt híp lại, im lìm chờ Cát Diệp bước tới.

“Cát Diệp, hôm nay ngươi làm không tệ, phần thưởng này, ta tặng ngươi.”

Nói đoạn, Diệp Liên Thành nhảy phốc từ trên cây xuống, đáp ngay trước mặt Cát Diệp, uy phong cứ như thần tiên giáng thế.

“Đại sư huynh? Sao… sao huynh lại ở đây?”

Cát Diệp giật nảy, tay run một cái, suýt làm rơi luôn thanh kiếm vừa được ném cho.

Diệp Liên Thành bật cười, khom người nhặt thanh kiếm, phủi bụi, rồi nhét lại vào tay hắn.