– Còn nghĩ chuyện hôm đó sao? – Diệp Liên Thành khẽ hỏi.
– Ể? – Nàng giật mình, rồi cười gượng lắc đầu.
Nhìn dáng vẻ nàng, Diệp Liên Thành chỉ biết khẽ thở dài, trong ống tay áo, bàn tay đã siết chặt lại.
Bỗng…
– Hự! – Người đánh xe quát khẽ, kéo dừng thú.
Xe dừng gấp, Quả Quả chúi đầu vào khay bánh, mặt mũi lem nhem đầy đậu đỏ. Cô bé mắt hoe đỏ, suýt nữa bật khóc, nhưng vừa ngửi thấy mùi thơm thì lại thè lưỡi liếʍ sạch quanh miệng trước đã.
– Chuyện gì vậy? – Diệp Liên Thành nhanh tay nhét một cái bánh bao vào miệng con bé, chặn kịp “tiếng gào âm công” sắp bùng nổ.
Liên Nhi bật cười, lấy khăn lau cho Quả Quả đang hóa thành “tiểu miêu mặt bột”.
– Công tử, phía trước có người chặn đường. – Lão đánh xe trán lấm tấm mồ hôi.
Diệp Liên Thành vén rèm nhìn ra – quả nhiên cách chừng mười bước, có một đám đại hán vác đao, trông rất chi là côn đồ.
Hắn nheo mắt nhìn, khẽ cười khẩy:
– Hừ, chỉ thế thôi à?
Quả Quả ló đầu ra, thấy rõ bọn người ấy, lập tức bỏ cả bánh bao, níu tay áo hắn thì thào:
– Diệp ca… chính là bọn này lần trước bắt nạt ta với Liên Nhi tỷ!
Một luồng sát khí bùng lên, khiến cả Quả Quả cũng rùng mình run rẩy. Nhưng chỉ thoáng chốc, Diệp Liên Thành đã thu lại, nở nụ cười ôn hòa, đưa tay xoa đầu Liên Nhi.
– Đừng sợ, có ta đây.
Liên Nhi gương mặt thoáng đỏ ửng, gật đầu như gà mổ thóc, vẻ lo lắng tan biến.
Tên đầu lĩnh râu quai nón gào to:
– Ngươi là công tử của con nha đầu kia phải không? Tốt quá, hôm nay coi như chúng ta bắt được rồi! Mau nộp bạc cho ông đây!
Nói ra cũng khéo, đám cường đạo kia vốn chỉ định hôm nay ra đường núi kiếm chút tiền, ai ngờ trong xe lại thò ra cái đầu nhỏ xíu của Quả Quả. Tốt rồi, trời cũng ưu đãi, vừa cướp của vừa bắt người, một công đôi việc!
Diệp Liên Thành khẽ gật đầu với Liên Nhi, ý bảo nàng trông chừng Quả Quả, rồi mới ung dung bước xuống xe.
Trời vừa hửng sáng, con đường núi vắng hoe, bốn bề im lặng, đúng là chỗ tốt để làm mấy chuyện gϊếŧ người cướp của.
– Các ngươi, mấy hôm trước chính là kẻ đã ức hϊếp nha hoàn của ta, còn đánh trọng thương đệ tử Thiết Kiếm Môn? – Diệp Liên Thành khẽ gõ gõ ngón tay lên chuôi kiếm, giọng điệu nhàn nhã.
– Đúng! Là gia gia đây làm đó, thì sao? – Tên râu quai nón hùng hổ hét lớn.
Đằng sau có kẻ tinh mắt, nhận ra thẻ lệnh trên hông Diệp Liên Thành, vội thì thầm:
– Đại ca, hình như hắn là đệ tử Thiết Kiếm Môn!
Tên râu quai nón mắt đảo một vòng, hất cằm:
– Thì đã sao? Mấy bữa trước chẳng phải chúng ta vừa đập bọn gà con ấy một trận à? Hôm nay đánh thêm một lần nữa cũng có hề gì!
Diệp Liên Thành chẳng thèm để ý tới lời khıêυ khí©h, chỉ hờ hững hỏi:
– Các ngươi… không liên quan gì tới Viêm Đao Môn chứ?
– Ít nói nhảm! Mau giao tiểu mỹ nhân kia ra đây, ta có thể tha cho ngươi khỏi chết! – Tên râu quai nón cười khinh bỉ.
Diệp Liên Thành khẽ gật, vậy là rõ rồi, chỉ là một bầy võ phu cỏn con.
Chỉ thoáng chốc, hắn đã đứng ngay trước mặt đối phương. Kiếm quang lóe lên.
“Xoẹt!”
Đầu râu quai nón lìa khỏi cổ.
“Bịch!”
Cái xác không đầu ngã vật xuống, máu phun như suối, bắn tung tóe lên mặt đám thủ hạ phía sau. Mãi đến lúc đó, bọn chúng mới kịp phản ứng – trời ơi, nhanh… quá nhanh!
Sắc mặt bọn cường đạo trắng bệch, chân run bần bật, thậm chí có kẻ sợ quá, quần ướt sũng, mùi xú uế lan khắp.
Diệp Liên Thành nhíu mày, kiếm vung thêm mấy lần, lại vài cái mạng rơi rụng.
“Cộc! Cộc! Cộc!” – Ba kẻ còn sống sót quỳ rạp xuống đất, dập đầu đến nỗi trán toác máu, khóc lóc van xin:
– Đại hiệp tha mạng! Chúng ta sai rồi!
Diệp Liên Thành mắt khẽ nheo lại, kiếm lóe một đường, cả ba tức khắc ngã gục.
Xin lỗi nhé… ta, phản diện, vốn chẳng có tình cảm.
Diệp Liên Thành vẩy nhẹ cổ tay, máu tươi bắn khỏi mũi kiếm, rơi lộp bộp vào đám cỏ ven đường.
Lão đánh xe nhìn cảnh tượng ấy, đã sợ đến cứng người. Không ngờ Đại sư huynh của Thiết Kiếm Môn lại ra tay tàn độc như vậy.
Hít sâu một hơi, trong mùi máu nồng nặc, Diệp Liên Thành thoáng cảm thấy trong lòng dâng lên một cơn khát máu. Nhưng hắn nhanh chóng đè nén lại. Đây không phải lần đầu hắn gϊếŧ người, nên cũng không hề thấy buồn nôn hay sợ hãi.
Hắn liếc qua mấy cái xác ngổn ngang, xoay lưng bước thẳng về phía xe.
– Đi tiếp đi, sẽ có người xử lý sau. – Giọng hắn nhàn nhạt.
Lão đánh xe choàng tỉnh, vội vàng gật đầu, đợi Diệp Liên Thành lên xe rồi mới vụt roi thúc thú kéo chạy như bay.
– Diệp ca, đám xấu xa kia… giờ sao rồi? – Quả Quả mở to đôi mắt long lanh, ngây thơ hỏi.
Diệp Liên Thành xoa xoa gương mặt tròn trĩnh của bé con, mỉm cười:
– Tất nhiên là bị Diệp ca đánh chạy mất dép rồi. Từ nay chúng chẳng dám bén mảng đến nữa.
Quả Quả hớn hở reo lên:
– Hay quá! Diệp ca giỏi quá! Muội phải mời huynh ăn… ăn bánh bao!
Diệp Liên Thành méo miệng: Ta cứu muội, muội ăn đậu sa bao, còn ta được thưởng… bánh bao trắng? Cái kiểu báo đáp này đúng là đặc biệt thật.