Một luồng ánh sáng trắng xé tan đêm tối, kiếm khí như muốn bứt khỏi đất mà vυ"t lên trời, mặt sân nứt toác từng vết. Người chưa tới, mà khí kiếm đã đâm đến!
“Ầm…”
Khoảnh khắc hai cha con giao phong, ánh sáng tan biến. Diệp Liên Thành lảo đảo lùi mấy bước, mặt trắng bệch. Chiêu ấy chém vào Diệp Thanh Phong chẳng khác nào đâm xuống vũng bùn, không khơi nổi chút gợn sóng.
– Không tồi. – Diệp Thanh Phong thu kiếm, chắp tay sau lưng. Không ai thấy ngón tay cầm kiếm của ông vẫn còn run nhẹ.
– Cha quả nhiên là đệ nhất Quy Nhất Cảnh, con bái phục. – Diệp Liên Thành nói, giọng nửa thật nửa nịnh.
– Còn chiêu gì giấu chưa? – Ông cha nghiêm nghị. – Nếu thật sự vậy, thì ngày mai chúng ta nắm chắc phần thắng.
Diệp Liên Thành lắc đầu:
– Con vẫn còn ý tưởng về kiếm pháp, nhưng ngắn hạn chưa thể luyện thành.
Diệp Thanh Phong vỗ vai con:
– Thế cũng tốt, đừng đặt gánh nặng tâm lý.
Rồi ông ngẩng nhìn vầng trăng khuyết, bỗng nhiên nói nhỏ:
– Nghe Liên Nhi kể, dạo này ngươi cứ chạy sang chỗ mẹ ngươi hoài?
Diệp Liên Thành thoáng khựng, tưởng cha muốn hỏi chuyện… xem mắt, liền vội cắt ngang:
– Cha, muộn rồi, nên nghỉ sớm, mai còn lấy tinh thần.
– Trẻ con mà ngủ sớm cái nỗi gì! – Diệp Thanh Phong trừng mắt. Lòng ông chợt nhói, giọng bỗng thấp đi: – Mẹ ngươi… dạo này thế nào?
Khóe môi Diệp Liên Thành giật giật, suýt thì bật cười. Nhưng có cha ngay trước mặt, hắn cố nín lại:
– Mẫu thân khỏe lắm, ăn uống ngon lành.
– Ta không hỏi cái đó! – Diệp Thanh Phong bực bội gắt.
“Cha, người có thấy tay con thiếu thiếu gì không?”
Diệp Liên Thành thu kiếm, chìa hai bàn tay ra ngay trước mặt Diệp Thanh Phong như gợi đòn.
Ông cha liếc mắt, cố nén ham muốn đá cho thằng con một phát, nhàn nhạt đáp:
– Ngón tay còn nguyên cả năm, thiếu cái gì mà thiếu?
Diệp Liên Thành cười hì hì:
– Thiếu… nhẫn trữ vật.
Mặt Diệp Thanh Phong sầm lại, đúng là cái đồ nghiệt tử chuyên làm người ta tức hộc máu. Ông hừ lạnh, quay ngoắt người bỏ đi.
– Khuya rồi, ngủ!
– Ơ, cha không muốn nghe chuyện về mẹ sao? – Diệp Liên Thành quýnh quáng gọi theo.
Ai dè Diệp Thanh Phong bước nhanh như gió, trong nháy mắt đã mất hút.
“Ơ… này thì cạn lời…”
Hắn nhìn hai tay trống trơn, ngao ngán thở dài: Bao giờ mới có nhẫn trữ vật đây? Cứ vác cái bọc to tướng, làm sao ra đường cho ra dáng cao nhân? Nhìn lại thằng Tiêu Phàm (còn gọi là Tiêu “Con Gà”), ngay cả nó cũng có nhẫn trữ vật. Hay là ta… tìm cách ‘mượn’ tạm của nó? Ừm, làm nam chính, chắc chắn nhẫn trên tay hắn toàn hàng xịn!
Trong mắt Diệp Liên Thành lóe lên ánh sáng: chuyện này, không phải không làm được đâu…
Sáng hôm sau, trời vừa tang tảng sáng, Diệp Liên Thành đã ăn mặc chỉnh tề, đứng trước gương đồng vuốt vuốt mái tóc, rồi gật gù tự khen mình soái khí ngời ngời, đẩy cửa bước ra.
– Diệp ca, hôm nay huynh đẹp trai quá trời luôn! – Quả Quả ngáp ngắn ngáp dài, ôm kẹo hồ lô, vừa dụi mắt vừa khen.
Ủa, con bé này sao dậy sớm thế? Bình thường phải gần trưa mới bò khỏi giường cơ mà? Hắn khó hiểu liếc nhìn về phía Liên Nhi.
Liên Nhi bất đắc dĩ đáp:
– Công tử, Quả Quả nói hôm nay có náo nhiệt, chắc chắn có nhiều đồ ngon.
Diệp Liên Thành bật cười. Quả nhiên, hôm nay là Đao Kiếm Tranh Tài, không chỉ hai môn phái, mà cả các thế gia cũng sẽ đến dự, kéo theo đám gia quyến. Tiệc trà bánh trái chắc chắn ê hề.
Hắn ôm Quả Quả, đưa tay cù vào nách cô bé khiến nàng cười lăn, rồi quay sang Liên Nhi:
– Muội cũng đi cùng đi, trên đường còn tiện chăm sóc Quả Quả.
Liên Nhi khẽ gật, lòng cũng háo hức chẳng kém, chỉ là sau sự cố lần trước, vẫn có chút dè dặt.
Dùng xong bữa sáng, Diệp Liên Thành lấy ra một thẻ gỗ đen khắc chữ “Kiếm”, cài lên hông – đó chính là dấu hiệu thân phận Đại sư huynh, bình thường hiếm khi hắn mang ra.
Đao Kiếm Tranh Tài lần này được tổ chức tại Viêm Đao Môn, bởi lần trước bọn họ thua nên phải gánh trách nhiệm tổ chức. Hai môn phái kề núi nhau, chiếm cứ hai ngọn sơn lớn trong vòng trăm dặm, bảo sao nhìn mặt nhau cũng thấy gai mắt.
Chẳng hiểu sao, tu sĩ nơi này thà cưỡi lừa cũng không cưỡi ngựa. Trong mắt họ, cưỡi ngựa là trò của võ phu thô kệch. Kết quả là Diệp Liên Thành – một kẻ mang mộng anh hùng – đến cưỡi ngựa cũng chẳng biết.
Tất nhiên, hắn không đời nào cuốc bộ. Ông cha đã sớm biến mất tăm, vậy nên hắn cùng Liên Nhi, Quả Quả ngồi lên chiếc thú xa môn phái chuẩn bị.
Kéo xe là Thú Xanh Lam, dáng hao hao hà mã, chân ngắn nhưng lực trâu, lại hiền lành dễ nuôi, rất hợp để kéo xe.
Diệp Liên Thành thò đầu ra ngoài, nhìn con thú ngắn tũn chạy như bay, bất giác thở dài:
– Thì ra… chân ngắn không có nghĩa là chạy chậm.
Cảnh vật hai bên vun vυ"t trôi qua, tốc độ chẳng kém gì xe hơi kiếp trước.
Trong khi đó, Quả Quả vừa ngồi vào xe đã cắm cúi gặm bánh kẹo, miệng chẳng ngơi, bụng bé mà không hiểu nhét kiểu gì cũng không no. Liên Nhi ôm lấy con bé, ánh mắt lại thoáng thất thần.