Diệp Liên Thành gặm xong miếng giò heo, bình thản đáp:
– Chỉ là ân oán giữa hai môn phái thôi.
Thẩm Vũ Mục khẽ cười. Trong mắt nàng, cái tên “Đao Kiếm Tranh Tài” nghe quá khoa trương, có phần tự cao.
– Vậy công tử có chắc phần thắng?
Diệp Liên Thành nheo mắt, giả bộ trêu:
– Ý cô nương là đang lo lắng cho ta sao?
– Khụ khụ… – Thẩm Vũ Mục suýt sặc cơm, vội nhận lấy tách trà hắn đưa, uống ừng ực, mặt đỏ bừng. Ta chỉ hỏi vu vơ thôi mà, sao hắn cứ chọc mãi không tha vậy!
– Ta… ta chỉ là… – nàng lắp bắp.
– Chỉ là sợ thiên hạ mất đi một vị đại thi nhân chứ gì? – Diệp Liên Thành thản nhiên rót thêm trà vào đúng cái tách nàng vừa dùng, rồi thản nhiên uống một hơi.
Khoan… cái tách đó chẳng phải ta vừa uống sao?! Thẩm Vũ Mục khẽ run, tim đập loạn.
– Đúng vậy, thi tài của Diệp công tử tuyệt đối không nên mai một. – Nàng vội vàng chống chế.
Diệp Liên Thành lắc đầu, mắt ánh buồn:
– Ta còn tưởng cô nương lo cho sự an nguy của ta cơ…
Nói rồi hắn ngửa cổ uống cạn, ra dáng mượn rượu giải sầu.
Thẩm Vũ Mục lúng túng, bất giác cất giọng nhanh hơn thường lệ:
– Ta… ta tất nhiên cũng lo cho an nguy của công tử!
Trong lòng Diệp Liên Thành khẽ vui mừng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ thản nhiên, ngẩng đầu nhìn Thẩm Vũ Mục:
– Thật sao?
– Ừm… – Thẩm Vũ Mục cúi gằm mặt, không dám đối diện ánh mắt nóng rực như lửa của hắn.
“Mỹ nữ quả nhiên làm cơm ngon hơn hẳn!” – Diệp Liên Thành vừa bước ra từ phủ Lâm Tình Nhi, bụng đã căng tròn no nê. Vừa ăn ngon, vừa trêu ghẹo được Thẩm Vũ Mục, cuộc sống đúng là ngọt như mật ong.
Hắn vừa đi vừa nghêu ngao hát:
“♪ Hai con hổ, hai con hổ chạy thật nhanh~ ♪”
Tâm trạng thư thái đến mức bao phiền muộn ném sạch ra sau đầu. Giờ chỉ muốn về nhà, lăn ra giường, ngủ một giấc thật đã, coi như một ngày trọn vẹn.
Hắn đẩy cổng Diệp phủ, men theo ánh trăng bước vào. Không thấy bóng Quả Quả, Diệp Liên Thành toan đi thẳng về phòng.
– Biết đường về à?
Một giọng nói trầm thấp lạnh tanh vang lên sau lưng, khiến hắn dựng cả tóc gáy. Chết cha, quên mất còn ông già này!
Hắn gượng cười xoay người lại, quả nhiên thấy Diệp Thanh Phong – ông cha “trên trời dưới đất chỉ sợ mỗi vợ” của mình – đang ngồi đó chờ sẵn.
– Cha, khuya rồi còn chưa ngủ? Ngày mai còn Đao Kiếm Tranh Tài, lỡ mất sức thì không hay đâu.
Chưa kịp lấy lòng, hắn đã bị bố “tặng” ngay một cái cốc đau điếng lên đầu.
Diệp Liên Thành ôm trán rêи ɾỉ: Người ta bảo “giơ tay không đánh kẻ cười”, vậy mà cha ta tay đâu có nể tình! Rõ ràng tối nay sẽ không yên lành rồi.
– Ra hậu viện. – Diệp Thanh Phong lạnh giọng. – Để cha xem ngươi luyện tới đâu.
Thằng con lập tức rùng mình. Cha nó tuy nói “tỉ thí”, thực ra là “dạy dỗ” thì đúng hơn.
– Cha ơi, hay là… để mai hẵng… – Vừa hé miệng định né, hắn đã nghe tiếng quát:
– Ít lời thừa!
Không còn đường lui, Diệp Liên Thành đành lê bước theo phụ thân ra hậu viện.
Sân sau rộng bằng cả một sân bóng rổ ở kiếp trước, đơn sơ chỉ có vài khối đá luyện lực. Hắn thoáng rùng mình khi thấy trong góc sân xếp ngay ngắn mấy cây gậy gỗ – chắc chắn là “đồ nghề” cha chuẩn bị riêng để tiện tay dạy dỗ mình.
– Dốc hết toàn lực đi, để cha còn biết ngày mai liệu có phải lo lắng nữa không. – Diệp Thanh Phong đã đứng giữa sân, khí thế ung dung.
Mặt Diệp Liên Thành xệ xuống: Thôi, tối nay kiểu gì cũng ăn no đòn. Hắn rút trường kiếm ba thước ra, nghiêm giọng:
– Cha cẩn thận, kiếm không có mắt đâu!
– Hừ, cứ thử xem! – Diệp Thanh Phong híp mắt, khóe môi nhếch lên.
Chân hắn bật mạnh, cả người lao vυ"t đi như quả pháo bay thẳng vào cha.
“Choang!” Hai thanh kiếm chạm nhau tóe lửa.
– Ý đồ tấn công quá lộ liễu! – Diệp Thanh Phong quát, cổ tay khẽ xoay, tức thì kiếm của ông hất văng con trai lên không trung.
Diệp Liên Thành xoay mấy vòng trên không, cố gắng hóa giải lực đạo rồi chém xuống một nhát tự trên trời bổ xuống.
Nhưng kiếm ông già còn nhanh hơn! Ông vỗ một cái vào lưỡi kiếm, khiến chiêu con trai chệch hướng, rồi tung luôn một cú đá thẳng vào bụng nó.
“Bốp!”
Diệp Liên Thành bay xa mấy trượng, bụng đau như bị xe trâu cán. Hắn cắn răng vận khí, mượn lực chân mà chống xuống đất để không lộn nhào. Ừ, quả nhiên cú đá này chỉ có thể là cha ruột.
– Lại nào! – Diệp Thanh Phong hô vang, thần sắc khoái trá.
Ánh mắt Diệp Liên Thành lóe sáng, khí thế toàn thân bùng lên. Vai trái hắn bốc lên ngọn lửa linh hồn, huyết mạch sôi trào, nhịp tim dồn dập như trống trận.
– Đây là thành quả mấy ngày nay sao? – Diệp Thanh Phong nheo mắt, thầm gật gù.
– Con chỉ dùng một chiêu. – Diệp Liên Thành trầm giọng. Đây chính là trạng thái đỉnh phong của hắn, nhưng sau một chiêu thì sẽ kiệt sức. Nghĩ đến ngày mai, hắn không dám phóng tay liều mạng.
– Tốt, ra đi! – Ông cha gật đầu.
– Kiếm Thập!