– Đừng lo. Sau lần này, khí thế của Thiết Kiếm Môn chúng ta sẽ tăng vọt. – Diệp Liên Thành đầy tự tin. Với Kiếm Cốt Tối Thượng trong người, con đường kiếm đạo của hắn đã vượt xa cùng lứa từ lâu.
– Đến lúc đó nhất định phải mở tiệc lớn ăn mừng! – Cát Diệp hào hứng vung tay.
– Nói sau đi. – Diệp Liên Thành khẽ dừng chân, ngước nhìn mặt trời vừa nhô lên nơi chân trời. Tiêu Phàm à, hi vọng ngươi trong trận Đao Kiếm cũng có màn trình diễn ra hồn. Dù sao ta đã gửi tặng ngươi một “món quà lớn” rồi còn gì.
Tông chủ đời trước của Thiết Kiếm Môn vốn nổi tiếng nóng nảy, ai động vào con gái ông thì ông quyết liều mạng. Kết quả là trong một trận quyết đấu, ông chém rơi thủ cấp tông chủ Diêm Đao Môn, đánh trọng thương mấy trưởng lão, rồi vì kiệt sức mà ngã xuống đài, bỏ mạng tại chỗ.
Đương nhiệm tông chủ Diệp Thanh Phong chịu ân huệ sâu nặng của vị tiền nhiệm, vừa kế vị đã lập tức tuyên bố: Thiết Kiếm Môn và Diêm Đao Môn từ nay sống mái, nước sông không phạm nước giếng. Từ đó, hai phái tranh chấp liên miên, tài nguyên đυ.ng đâu cũng thành mồi lửa.
Để giảm thiểu sinh mạng đệ tử hao tổn vô ích, hai bên sau này quy ước: cứ sau lễ thu nhận môn đồ ba năm một lần, một tháng sau sẽ tổ chức Đao Kiếm Tranh Tài. Mỗi bên cử mười đệ tử, bên nào thắng thì toàn quyền phân phối tài nguyên ba năm kế tiếp.
Ba năm trước, chính Diệp Liên Thành – kẻ sở hữu Kiếm Cốt Tối Thượng – đã quét sạch đối thủ, khiến Thiết Kiếm Môn phát triển hùng mạnh như ngày nay.
…
Tại nghị sự đường của Diêm Đao Môn, không khí nặng nề bao trùm. Một đám trưởng lão đều len lén nhìn về phía ghế chủ vị. Trên đó là một trung niên tam giác mắt, khoác pháp bào tông chủ, ôm ngang cây đại đao to bằng nửa người, cả người toát ra sát khí ngùn ngụt – hắn chính là tông chủ La Diễm.
– Các vị, ngày mai Đao Kiếm Tranh Tài, có cao kiến gì không? – La Diễm nhấp một ngụm trà, mắt quét qua từng trưởng lão.
Một lão giả râu bạc, ngực thêu chữ “Hình”, khẽ thở dài:
– Tiểu tử Diệp Liên Thành đã luyện xong toàn bộ kiếm chiêu trong Kiếm Phổ, e rằng khó địch.
– Khó ư?!
“Rầm!” La Diễm giận dữ ném chén trà xuống đất, vụn sứ văng tung tóe, nước nóng bắn lên cả người mấy trưởng lão. Ai nấy đều cúi gằm, làm bộ “không đau, không thấy gì”.
– Đao Môn ta nuôi toàn phế vật sao?! Chỉ một Diệp Liên Thành mà đã không ai chống nổi? Năm nay nếu thua nữa, chúng ta sẽ bị Thiết Kiếm Môn đá bay khỏi Đại Chu! – La Diễm thở hồng hộc, giận đến run cả râu.
Đúng lúc ấy, một giọng nói âm u vang lên:
– Chưởng môn bớt giận, ta có một kế.
Mọi người sáng mắt, nhìn về phía Trần Thần, một nam tử da dẻ trắng bệch, dung mạo ẻo lả đến mức khiến ai lần đầu gặp cũng lầm tưởng là nữ tử.
– Gần đây, ta đã tìm được một nhân tuyển cực kỳ thích hợp, có thể chống lại Diệp Liên Thành.
– Ngươi chắc chứ? – La Diễm nhíu mày, vẫn đầy nghi ngờ.
Trần Thần cười quyến rũ, ánh mắt long lanh như nước:
– Nếu sai, cái đầu này xin dâng lên chưởng môn.
Một số trưởng lão ngồi dưới bụng thầm rủa: Khổ quá, tên này nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ. Nhìn nhiều buổi tối lại mất cả khẩu vị. Dù vậy, họ đều giả vờ nghiêm trang, tránh nhìn thẳng.
La Diễm cười ha hả. Trần Thần vốn là khách khanh trưởng lão mới được mời vào Đao Môn, mưu lược lợi hại, nhiều lần hóa giải nguy cơ, khiến hắn rất được trọng dụng.
– Nhưng trước hết, hãy để ta gặp người ngươi nói. Việc này liên quan đại cục, không thể khinh suất.
– Tất nhiên, hắn đang đợi ngoài cửa.
Vừa dứt lời, một bóng đen khoác hắc bào bước vào, đứng giữa đại sảnh, chắp tay khom lưng:
– Tiểu bối Tiêu Phàm, ra mắt các vị.
…
Ở cổng Diệp phủ, Diệp Thanh Phong đứng thẳng tắp, ánh mắt xa xăm, miệng lẩm bẩm:
– Thằng nhóc này sao còn chưa về? Mai đã là Đao Kiếm Tranh Tài rồi…
– Liên ca đi tìm chị dâu chơi rồi, không về đâu! – Cô bé Quả Quả ngậm nguyên xiên kẹo hồ lô, nói nhồm nhoàm.
Liên Nhi giật mình, vội nhét cả xiên kẹo vào mồm con bé để chặn lại.
Diệp Thanh Phong quay đầu, lông mày dựng ngược:
– Liên Nhi, rốt cuộc là sao?
Liên Nhi cắn răng, trong lòng thầm hối hận chưa nghĩ ra cách dạy dỗ Quả Quả cho bõ ghét. Nàng ngập ngừng đáp:
– Nô tỳ chỉ biết thiếu gia đang ở chỗ phu nhân thôi.
– Thôi vậy… – Diệp Thanh Phong nén giận, thở dài. Thiên hạ ai cũng biết hắn là cao thủ vô địch cùng cảnh giới, nào ngờ về đến nhà lại hóa… sợ vợ.
…
Còn Diệp Liên Thành, giờ đang ngồi ăn tối ở phủ của Lâm Tình Nhi. Trên bàn còn có một cô gái áo trắng ăn uống nhẹ nhàng – chính là Thẩm Vũ Mục. Lâm Tình Nhi ăn vài miếng rồi lặng lẽ biến mất, để lại hai người.
– Ngày mai Diệp công tử sẽ tham gia Đao Kiếm Tranh Tài? – Thẩm Vũ Mục hiếm khi mở lời trước.