Chương 45

Một viên cực phẩm linh thạch cộng thêm một bộ thân pháp huyền giai trung phẩm, còn ai muốn ra giá nữa không? – Diệp Liên Thành liếc sang Tiêu Phàm, trong lòng thầm cười: Thằng này dạo này lại vớ được mớ tiền rồi hả, ngay cả cực phẩm linh thạch cũng dám mang ra vung vẩy.

– Năm viên cực phẩm linh thạch, thêm một lò cực phẩm Trúc Cơ Đan! – Tiêu Phàm nghiến răng, đây đã là đáy túi của hắn. Vượt qua con số này, cho dù có đau đến cắt ruột, hắn cũng buộc phải bỏ cuộc.

Ha, lò đan này tám phần là Tiêu Phàm chuẩn bị cho bản thân bước vào cảnh giới Trúc Cơ. Giờ lại phải lấy ra để đổi… Lời rồi! Lời to rồi! – Diệp Liên Thành trong lòng hớn hở, thầm nghĩ chờ hắn lên Trúc Cơ, chiến lực chắc chắn sẽ hụt đi một mảng lớn.

Diệp Liên Thành đảo mắt nhìn quanh, cất giọng sang sảng:

– Còn ai muốn ra thêm không?

Đám hắc y nhân cúi gằm mặt, chẳng ai dám hó hé. Với họ – những kẻ tới Quỷ thị chỉ để vớ vẩn kiếm bảo vật rẻ – mức giá này đã chẳng khác nào vời tận trời xanh.

– Vậy thì, chúc mừng tiền bối đã đoạt được Vọng Khí Đan. – Diệp Liên Thành cười nửa miệng, nhưng lại cố tình chưa đưa ra, chỉ trừng mắt nhìn Tiêu Phàm, chờ hắn ra tay trước.

Tiêu Phàm hừ lạnh, tay áo khẽ rung, liền rơi ra năm viên cực phẩm linh thạch tỏa ánh sáng bảy màu cùng một lò nhỏ chứa đầy Trúc Cơ Đan. Hắn đẩy cả đống về phía Diệp Liên Thành.

Diệp Liên Thành hớn hở, nhặt linh thạch lên, lật qua lật lại vuốt ve, trong lòng so sánh: Cái cảm giác mát rượi này… còn sướиɠ chẳng kém gì được nắm tay cô nương Thẩm tiểu thư. Sau đó hắn mở nắp lò, ngửi mùi hương dược liệu, xác nhận đúng là Trúc Cơ Đan thật, bèn gật gù hài lòng, mới chịu đưa viên Vọng Khí Đan cho Tiêu Phàm.

– Tiền bối thật hào sảng! Hy vọng sau này còn có dịp tái ngộ. – Diệp Liên Thành chắp tay, giọng điệu khách khí, song nhờ có thuốc đặc chế làm biến đổi thanh âm nên nghe vào tai người khác chỉ giống hệt giọng của Hùng Đại.

– Lần sau mà ta tóm được ngươi… – Tiêu Phàm nghiến răng ken két, trong lòng đau như cắt. Bao nhiêu thu hoạch mấy ngày trời ở Quỷ thị coi như tan thành mây khói. Nói xong hắn quay lưng bỏ đi, thề sẽ chẳng bao giờ quay lại chốn này nữa.

– Tiền bối nói đùa rồi. – Diệp Liên Thành khẽ cười, Ai phải sợ ai chứ?



Hắn gọi Cát Diệp thu dọn gian hàng, chuẩn bị rút khỏi Quỷ thị.

Quả nhiên nơi này tà dị: muốn rời đi, chỉ cần đặt một viên hạ phẩm linh thạch lên bệ đá trước tượng tiểu quỷ ở cửa vào, lập tức sẽ có quỷ nhỏ hiện ra dẫn đường. Đốt một ngọn đèn dầu xác chết, lẳng lặng đi theo, chẳng mấy chốc đã trở lại chốn cũ.

Tiêu Phàm cũng đang chuẩn bị làm vậy, bỗng nghe có người gọi. Hắn quay lại, mặt lập tức sầm xuống: chẳng phải kẻ vừa cùng hắn tranh giá kia sao?

Người võ giả đó thấy hắn nhìn, vội gãi đầu cười gượng:

– Thật ra, ta muốn xin tiền bối một viên đan dược.

– Hôm nay bán hết rồi. – Tiêu Phàm lạnh giọng, trong lòng tức anh ách. Nếu không phải ngươi tranh giá, ta đã tiết kiệm được bốn viên cực phẩm linh thạch với một lò Trúc Cơ Đan rồi!

– Ta nguyện dùng một bộ thân pháp huyền giai trung phẩm để đổi! – Người kia gấp gáp, hắn đâu muốn bỏ lỡ cơ hội gặp được tam phẩm luyện đan sư chứ.

Tiêu Phàm gân xanh nổi đầy trán. Tên này ngốc thật hay giả ngốc? Lúc nãy hắn dùng chính cái bộ thân pháp này để nâng giá với ta, giờ lại mang nó ra xin đan. Nếu hắn ngoan ngoãn để ta lấy đan với giá một viên cực phẩm linh thạch, rồi sau đó mới đem bí kíp tới… chẳng phải cả ta lẫn hắn đều lời gấp đôi sao!

– Ngươi cố tình chọc ta điên à?! – Tiêu Phàm quát, giọng đầy bực bội.

Người võ giả ngẩn ra, vội xua tay, ra sức giải thích: hắn đâu có ý chống đối, chỉ là Vọng Khí Đan quá quý nên mới liều mình tranh giá thôi.

Tiêu Phàm nghe dần xuôi tai, nhớ lại lần đối đầu Hắc Sát, chính vì thiếu thân pháp nhanh nhẹn nên hắn mới suýt bỏ mạng. Một bộ thân pháp huyền giai trung phẩm quả thật là thứ hắn đang khát khao. Hít sâu một hơi, hắn cắt ngang:

– Đưa bí kíp cho ta. Ngày mai, đến chỗ ghi trên tờ giấy này, sẽ có đan dược ngươi cần. Nếu không tin, thì coi như thôi, khỏi bàn.

Người võ giả hơi ngẩn, rồi nghiêm túc gật đầu, đưa quyển bí kíp dày cộm từ trong ngực ra.

– Mong tiền bối giữ lời.

Ngẩng lên thì đã không thấy bóng Tiêu Phàm đâu nữa, chỉ còn làn sương trắng mờ mịt nuốt chửng hắn.



Hai sư huynh đệ tháo mặt nạ, thong thả đi trên sườn núi Thiết Kiếm Môn. Trời vừa hửng sáng, gió sớm lành lạnh.

– Sư huynh, cái viên bùn kia huynh đào đâu ra vậy? Vậy mà lại bán được giá cao ngất trời! – Cát Diệp tò mò hỏi.

– Nhặt được. – Diệp Liên Thành vốn quen với kiểu thắc mắc lặt vặt của hắn, liền đáp gọn lỏn.

Thấy sư huynh không muốn nói, Cát Diệp bèn đổi chủ đề:

– Huynh chuẩn bị cho đại hội Đao Kiếm tranh tài tới đâu rồi?