Chương 42

Diệp Liên Thành búng ngay một cái cốc vào trán hắn:

“Ta lừa ngươi để làm gì?”

Cát Diệp mừng như trúng số, chạy tới chạy lui, ngó bên này, liếc bên kia. Còn Diệp Liên Thành chỉ khẽ nhếch môi, đi theo sau lưng, bộ dáng như lão đại dắt theo đàn em đi dạo chợ.

Theo kế hoạch ban đầu, họ sẽ tới Quỷ thị vào đêm trước ngày tranh đấu đao kiếm. Nhưng để chuẩn bị kỹ càng, Diệp Liên Thành quyết định đi sớm một ngày. Vì thế hắn chẳng vội vã gì.

Trên đường dạo chợ, hắn cũng nắm được đôi phần: Quỷ thị toàn bán những thứ “không tiện phơi ra ánh sáng”. Nào là đồ tùy táng đào từ mồ, nào là chiến lợi phẩm gϊếŧ người cướp của, trộm cắp mà ra. Thậm chí vừa rồi hắn còn thấy một sạp bày mấy cái yếm thêu đỏ của nữ nhân – không cần hỏi cũng biết từ đâu mà có. May mà Cát Diệp mặt mũi còn giữ được chút e thẹn, chỉ lướt mắt qua rồi bỏ đi, chứ không thì Diệp Liên Thành đã ở lại “nghiên cứu” một phen.

“Đại Hùng, tấm giáp mềm này thế nào?” – Cát Diệp mắt sáng như đèn, hẳn là tìm được món ưng ý.

Diệp Liên Thành gật gù. Quả thật giáp tơ vàng này coi bộ không tồi, ít ra có thể đỡ nổi một chiêu của tu sĩ Luyện khí kỳ. Nhưng… ánh mắt hắn vừa liếc đã thấy chỗ ngực áo còn lấm tấm vết máu. Rõ ràng thứ này là từ xác chết lột xuống.

“Ngươi hỏi giá đi, trông cũng ra gì đấy.” – Hắn bảo. Còn chuyện kiêng kị hay không, miễn không phải hắn mặc thì chả sao.

“Chủ quán, tấm giáp này bao nhiêu?” – Cát Diệp hớn hở hỏi.

Diệp Liên Thành lắc đầu ngao ngán. Gọi hắn “Đầu dưa” quả chẳng oan – hỏi thẳng thế này thì thể nào cũng bị chém đẹp.

Quả nhiên, chủ sạp như cá mập ngửi thấy máu, mở miệng hét to:

“Ba khối linh thạch trung phẩm, không mặc cả!”

“Cái gì? Đại Hùng, huynh có thể cho ta mượn thêm hai khối nữa không, về ta trả lại liền.”

Cát Diệp trưng bộ mặt chó con ngóng chờ, tất nhiên biểu cảm dưới lớp mặt nạ là Diệp Liên Thành đoán vậy.

Hắn chẳng buồn đáp, chỉ tiến lại gần, ghé tai chủ sạp thì thầm mấy câu. Sau đó rút ra một khối linh thạch trung phẩm đặt trong tay:

“Thế nào? Một khối là nhiều lắm rồi đấy.”

Chủ sạp cắn răng:

“Thành giao!”

Quả thật hắn sơ suất, chưa lau sạch vết máu trên giáp.

Cát Diệp nâng niu nhận lấy món hàng đã gói kỹ, lòng vui như mở hội. Trong mắt hắn, chuyến đi Quỷ thị lần này coi như mãn nguyện, tất cả đều nhờ công “Đại sư huynh”. Địa vị của Diệp Liên Thành trong lòng hắn lại tăng vùn vụt.

Chủ sạp thì thở dài, ngay trước mặt Diệp Liên Thành lại lôi từ bọc sau lưng ra một bộ giáp mềm giống y chang, đặt lại lên bàn. Sau đó còn cười hì hì với hắn.

Diệp Liên Thành nghẹn lời:

“Đi thôi, Nhị Hùng…”

Xem ra mình vẫn non tay quá.

Nghe nói vị luyện đan sư kia nghĩ ra một chiêu mới: phát cho mỗi người đến cầu đan một cái số, rồi bốc thăm trúng thưởng – ai trúng trong số một trăm cái thì được mua đan dược. Nhưng để tránh cảnh trúng rồi lại “bom hàng”, mỗi người cầm số phải nộp trước một khối linh thạch hạ phẩm.

Diệp Liên Thành thầm chậc lưỡi: Đúng là cách vét bạc quá bá đạo! Nhìn quanh cả đống người ôm số thế kia, vị kia không làm gì cũng bỏ túi cả trăm khối linh thạch rồi còn gì.

May là ở đây chưa sinh ra giống “cò vé số”, chứ không thì vị luyện đan sư kia chắc chắn lời đến rụng răng.

“Đại Hùng, giờ làm sao đây? Có mua số không?” – Cát Diệp hỏi.

“Không cần. Mất toi hai khối linh thạch hạ phẩm làm gì. Với lại, ta tới đây đâu phải để cầu đan.” – Diệp Liên Thành ung dung, trong bụng đã có sẵn kế sách.

“Nhị Hùng, đi mua cho ta một tấm giấy da dầu. Chúng ta ngay đây mở sạp.”

Cát Diệp không hỏi nhiều, lon ton chạy đi mua. Hắn hiểu tính đại sư huynh – mỗi lần nghĩ ra chủ ý đều cổ quái, nhưng nghe theo thì kiểu gì cũng không sai.

Một lát sau, hắn ôm nguyên cuộn giấy da dầu chạy về, hớn hở trải ra đất:

“Đại Hùng, chúng ta bán gì vậy?”

“Bán đan.”

Diệp Liên Thành thò tay trong ngực áo, lôi ra một viên đen thùi lùi tròn trĩnh, đặt lên giấy da dầu, rồi thản nhiên ngồi bệt xuống.

Cát Diệp ngồi kế bên, nhìn viên “thuốc” cô đơn trơ trọi giữa tấm giấy rộng thênh, mặt hắn nóng ran. Biết thế ta mua tấm nhỏ thôi, giờ nhìn chẳng khác nào treo biển lớn mà trong tiệm chỉ có đúng… một củ khoai.

Người xung quanh nghe có kẻ bán đan thì còn tò mò đứng xem. Nhưng khi thấy “hàng” Diệp Liên Thành bày ra – đúng một cục bùn khô – thì lắc đầu bỏ đi. Ai cũng nghĩ hắn chỉ trò lố muốn gây chú ý.

Vị lão giả gầy yếu vừa nãy còn tử tế giải thích chuyện bốc số, định đưa tay nhặt viên đen ấy lên xem thử, nhưng bị Diệp Liên Thành đưa tay chặn lại: