Chương 41

Quỷ thị vốn bị sương mù kỳ dị bao phủ, người người nơi đây lại đều mang mặt nạ che kín mặt. Từ lúc bước vào, hắn đã cảm nhận được bầu không khí huyền bí khó tả nơi này.

“Hùng đại nhìn xem, đồ trên cái sạp kia sao mà rách nát thế nhỉ?” – Hùng Nhị ghé sát tai hắn thì thầm.

Diệp liên Thành nhìn theo, quả thật, đồ đạc trên tấm giấy dầu trước mặt một người áo đen toàn là thứ cũ kỹ bẩn thỉu, thậm chí có cái còn dính cả đất cát.

“Đồ chôn theo mộ cũng dám bày bán, thật xui xẻo.” – Một gã mang mặt nạ ác quỷ đứng bên lắc đầu, giọng điệu kiêu ngạo.

“Không mua thì cút.” – Ông chủ quầy, vẫn ngồi xổm sau sạp, chẳng thèm ngẩng đầu đáp lại.

Mắt hắn sáng lên – hay lắm, gặp kẻ ăn miếng trả miếng thế này, chưa biết chừng lại có trò vui để coi.

Gã mặt nạ ác quỷ cũng chẳng nổi nóng. Hắn vốn là khách quen ở quỷ thị, hiểu rõ nơi này tuyệt đối không được gây chuyện. Nhưng đôi mắt lại dán chặt vào cái bình gốm cổ trên sạp, thứ hắn thèm muốn từ lâu. Giả vờ như chẳng mấy quan tâm, hắn lên tiếng:

“Cái bình gốm kia, bao nhiêu?”

“Không bán lẻ. Một viên linh thạch trung phẩm, mua hết cả sạp.” – Giọng ông chủ ồm ồm, dứt khoát.

Nghe vậy, gã mặt nạ ác quỷ bật cười giận dữ. Cái bình ấy quả thật nhiễm chút âm khí trong mộ phần, với hắn còn có giá trị, nhưng mấy thứ lặt vặt khác thì chẳng khác đồ chợ rác.

“Khẩu khí lớn thật. Năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, ngươi không bán thì ta đi ngay.”

Chủ sạp im lặng hồi lâu, như đang cân nhắc. Cuối cùng mới gật đầu: “Được.”

Gã kia lập tức cúi xuống, nâng cái bình gốm lên. Một luồng khí lạnh lan ra theo kinh mạch, hắn càng thêm đắc ý. Sau khi ném xuống năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, gã mặt nạ ác quỷ mãn nguyện bỏ đi.

Hắn đang định rời đi, bỗng nhiên ngọn hồn hỏa trên vai nhảy lên một cái, như muốn báo hiệu. Hắn sững lại – chẳng lẽ đống đồ còn sót lại kia có thứ gì quý?

Hắn lập tức dừng lại, cùng bước đến trước mặt chủ sạp đang chuẩn bị dọn hàng.

“Lão bản, mấy món còn lại bán thế nào?”

“Không bán lẻ. Một viên linh thạch trung phẩm, tất cả mang đi.” – Ông chủ bày lại đồ lên giấy dầu, mắt ánh lên tia hài lòng.

“Giá này cao quá. Món đáng giá nhất vừa rồi đã bị mua rồi.” –hắn lắc đầu, lời hắn nói hoàn toàn thật. Dù hồn hỏa nhắc nhở, hắn cũng chẳng muốn bị chém đẹp.

“Thế thì năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, tất cả mang đi.”

“Ta đã nói rồi, thứ tốt nhất đã bị lấy mất. Ngươi ra cái giá thật đi.”

Chủ sạp thở dài. Trong quỷ thị, khách nào cũng chẳng phải dạng vừa. Lãi lời hôm nay coi như ép xuống tận đáy. Hắn bất đắc dĩ đáp: “Hai mươi viên linh thạch hạ phẩm, không thể thấp hơn nữa.”

“Được, trả tiền.” – hắn quay sang dặn.

“Hả?” vốn đang coi kịch vui, lập tức cứng đờ – bắt ta trả tiền á?

“Còn không mau? Ta chỉ mang linh thạch trung phẩm, hắn không có tiền thối đâu.”

“Ô… ờ…” trong lòng đau như cắt ruột, rút túi tiền ra, từng viên từng viên đếm đủ hai mươi viên linh thạch hạ phẩm. Đếm xong, túi hắn gần như rỗng không.

Một chén trà sau, tên kia phấn chấn rời sạp, còn hắn thì gánh cái bọc to oạch trên vai, mặt mày nhăn nhó theo sau.

“ này, trong quỷ thị có thứ gì ngươi muốn mua không?” – Tâm trạng hắn đang rất tốt, hắn chủ động hỏi.

“Trước thì có đấy…” – nhưng… thở dài não nề – “Còn giờ ấy hả, muốn mua cũng chẳng còn tiền.”

“Ha ha ha, thằng nhóc này.” – Diệp Liên Thành vỗ vai Cát Diệp, giọng đầy sảng khoái – “Ngươi lo gì, chỉ cần đồ trong Quỷ thị không quá một khối linh thạch trung phẩm thì ta bao hết cho.”

Mắt Cát Diệp sáng rực như sao, tròn vo mà lấp lánh:

“Đa… Đại Hùng, huynh nói thật chứ?”