Cát Diệp cười hề hề:
“Hùng Đại à, ngươi chưa biết đó thôi. Cửa vào Quỷ Thị đâu có lộ liễu. Phải kích hoạt trận pháp truyền tống mới vào được.”
Trận truyền tống sao? Chẳng lẽ đám tán tu mà cũng bày nổi thủ đoạn cao siêu thế này? – Liên Thành nghi ngờ trong lòng, nhưng không hỏi.
Cát Diệp lôi hắn đi xuyên qua một bãi cỏ rậm, tìm ra một pho tượng đá phủ rêu xanh. Tượng chỉ cao nửa người, chạm khắc hình một tiểu quỷ da nhăn nheo, đầu hói bóng loáng, tai nhọn miệng nhọn – y chang thằng Gollum trong truyện tranh kiếp trước.
Tiểu quỷ quỳ gối, hai tay nâng lên đỡ cái đầu cụp xuống, bộ dạng như kẻ ăn mày.
Cát Diệp rút từ túi tiền ra hai viên linh thạch hạ phẩm, mặt mũi tiếc nuối nhưng vẫn đặt vào tay tượng.
Chỉ thấy hai viên đá phát sáng nhè nhẹ, rồi nát vụn thành bụi trắng.
“Rắc… rắc…”
Tiếng đá nứt vang lên. Trên tượng xuất hiện vô số khe rạn, ánh sáng xanh lục rỉ ra. Rồi… tượng cử động!
“Khà khà… hoan nghênh hai vị khách quý.”
Lớp đá ngoài bong tróc, để lộ một tiểu quỷ da khô héo, lảo đảo đứng trước mặt họ.
Diệp Liên Thành chỉ nhíu mày, vuốt cằm tấm tắc: Thủ pháp này cao minh thật.
Còn Cát Diệp thì mặt cắt không còn giọt máu: Cái quỷ gì đây? Tin tức ta nghe được đâu có bảo tới mức này?! Nhưng trước mặt đại sư huynh, hắn cố làm ra vẻ gan dạ, gào lên:
“Còn đứng ngẩn ra đó làm gì! Mau dẫn bọn ta vào Quỷ Thị!”
Có điều giọng cứng cỏi ấy vẫn run run.
Tiểu quỷ khựng lại, hai bàn tay dài ngoằng đan chặt, móng nhọn cào qua cào lại, dáng vẻ như… đang vòi thêm.
“…” – Cát Diệp khó hiểu, quay đầu nhìn Liên Thành cầu cứu.
Diệp Liên Thành chẳng buồn phí lời, “soạt” một tiếng rút kiếm, kề thẳng lên cổ tiểu quỷ.
“Dẫn đường.” – giọng hắn lạnh như băng.
Quả nhiên, tiểu quỷ lập tức ngoan ngoãn như cún, líu ríu:
“Gia gia bớt giận, tiểu nhân lập tức dẫn đường!”
Liên Thành liếc mắt, rồi thu kiếm. Hắn đoán đây chỉ là con rối pháp thuật, chứ chẳng phải thứ quỷ quái hút hồn như lời đồn. Vừa rồi tiện thể cũng thử nó một phen.
Tiểu quỷ châm một ngọn đèn dầu nhỏ. Hương khí lạ lùng lập tức lan ra, cảnh vật xung quanh như phủ thêm lớp sương trắng, mờ mịt không thật.
“Này hai vị gia, biết trong đèn này đốt thứ gì không?” – tiểu quỷ ngoảnh đầu lại, nở nụ cười âm hiểm.
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay gõ nhẹ vào thanh trường kiếm bên hông.
“Ờ… cái đèn này là dùng thi thể luyện thành dầu, công dụng thì… có thể thông đường xuống âm phủ.” – Tiểu quỷ thấy động tác kia, ngoan ngoãn mà giải thích.
“Ọe…” Cái mùi lúc nãy còn thấy thơm lạ, hắn đã hít lấy hít để mấy hơi, giờ thì bụng dạ cuộn lên từng đợt, chỉ hận không nôn luôn cả ruột ra.
Khuân mặt bên dưới mặt nạ khẽ nhíu mày, nhưng nhìn chung vẫn không lộ chút khó chịu nào.
Tiểu quỷ xách đèn dầu, tung tăng nhảy nhót dẫn đường phía trước. cùng liếc nhau một cái rồi im lặng bước theo.
Cảm giác lạ lắm! Rõ ràng đất nơi đây khi nãy còn đầy cỏ dại, thế mà giờ dưới chân lại rắn chắc như đá. Chẳng lẽ ngay khoảnh khắc đèn dầu thắp sáng, trận pháp truyền tống đã khởi động rồi sao?
Màn sương trắng đặc quánh dần che mờ tầm mắt, hai người chỉ còn cách tăng tốc mà đuổi theo ánh sáng từ ngọn đèn trước mặt. Nếu không có ánh sáng ấy, chắc hẳn họ đã lạc mất phương hướng trong biển sương mờ mịt này.
Không lâu sau, từ xa vang lên tiếng ồn ào, xen lẫn một vệt sáng le lói.
“Đến quỷ thị rồi, chúc hai vị khách tối nay vui vẻ.” – Lời vừa dứt, tiểu quỷ dẫn đường liền tan biến ngay trước mắt hai người.
“Ra vẻ thần thần quỷ quỷ.” – hắn hừ lạnh, hiển nhiên chẳng ưa gì cái tên vừa biến mất.
“Hừ, ta ngược lại thấy cái quỷ thị này thú vị hơn rồi đó.” –hắn nhìn bóng sáng phía trước, lên tiếng.
“Đi thôi, nghe nói khi trời sáng, quỷ thị sẽ tự khép lại. Đừng để lỡ mất giờ.” – Dứt lời, hắn sải bước đi thẳng vào trong, người đi cạnh vội vàng đuổi theo.
Khác với linh thị vốn toàn sạp hàng chỉnh tề, quỷ thị lộn xộn hơn nhiều. Người muốn bán đồ chỉ cần trải một tấm giấy dầu xuống đất, bày đồ lên là thành một cái “sạp”.
Do sương trắng phủ kín, tầm nhìn nhiều lắm chỉ mười trượng. Khung cảnh xung quanh mờ mịt, chỉ loáng thoáng thấy những bóng người áo choàng đen ngồi lặng lẽ bên vệ đường.
Cả quỷ thị trông chẳng khác nào một ngôi làng hoang phế, rải rác là những túp lều tranh đổ nát. Có lẽ do âm u rợn người, chẳng ai chịu bày hàng trong lều, mà đều ngồi dọc hai bên đường, trải chiếu bán đồ.