Bà Vương vốn nổi tiếng đanh đá trong làng, giờ chỉ biết ngồi phệt xuống đất, chân tay run rẩy, cây gậy lăn lóc sang một bên.
May mà tiếng động không làm gã kia chú ý, hắn vẫn mê muội chém chém vào cái thứ đỏ lòm trong máng, như thể chẳng biết trời đất là gì.
Bà Vương sợ đến hồn vía lên mây, lồm cồm bò dậy rồi cắm đầu chạy khỏi chuồng heo. Trên con đường vắng tanh, bà gào thét một tiếng kinh hãi, rồi biến mất trong màn đêm.
…
Trong góc tối gần đó, hai bóng người đang lặng lẽ quan sát.
Một kẻ cất tiếng hỏi:
“Vì sao lại để ả đàn bà kia chạy thoát?”
Giọng nói lạnh như băng từ người bên cạnh chậm rãi vang lên:
“Ngươi thực sự nghĩ… một mụ đàn bà thì có thể ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta sao?”
Người áo đen cau mày, trong lòng cực kỳ khó chịu với cái giọng điệu châm chọc của kẻ bên cạnh. Nếu không phải tổ chức bắt buộc, hắn thề có chết cũng chẳng muốn đi làm nhiệm vụ chung với gã này.
“Hừ! Nếu lỡ dẫn dụ tu sĩ đến thì sao? Ngươi đừng quên nơi này là địa bàn Thiết Kiếm Môn, mà tu vi của Diệp Thanh Phong ở cảnh Giới Quy Nhất, thiên hạ hiếm ai địch nổi! Chúng ta vất vả bày mưu bao năm, chẳng lẽ muốn bị hủy chỉ vì một chút sơ suất?!”
Tên đồng bọn cười khùng khục, để lộ hàm răng trắng nhởn, nhìn mà lạnh cả sống lưng.
“Ngươi nói cũng đúng, nhưng con ‘Bạo Thực’ kia muốn lớn mạnh thì cần vô số tinh huyết nuôi dưỡng. Nếu chỉ ăn máu thịt thường dân, vậy e rằng phải tàn sát cả chục cái thôn mới đủ. Khi đó, ngươi tưởng chúng ta giấu nổi sao? Thay vào đó, dẫn dụ vài tên tu sĩ hoặc võ giả – máu của bọn chúng vừa đậm vừa tinh. Một khi nó nuốt trọn, tốc độ trưởng thành tất sẽ nhanh gấp mấy lần!”
Hắc bào nhân ngẩn ra, nghĩ đi nghĩ lại thì thấy… ờ, cũng có chút lý lẽ. Chỉ là cách nghĩ này, quái đản và ngược đời đến mức khiến hắn nổi da gà.
“Điên khùng…” – hắn buột miệng.
“Đa tạ khen ngợi.” – gã bên cạnh thè lưỡi liếʍ môi, phát ra một nụ cười quái dị.
Trăng tròn treo cao, gió đêm xua bớt oi nồng mùa hạ. Diệp Liên Thành mặc áo đen, lặng lẽ tới một nơi ẩn khuất dưới chân núi Thiết Kiếm Môn, theo chỉ điểm của Cát Diệp.
Thế giới này làm gì có cảnh đèn đỏ phố thị như kiếp trước. Dân thường thì mặt trời vừa lặn đã chui vào chăn, còn có làm gì khác sau đó… thì Liên Thành cũng chẳng dám chắc.
“Đại sư huynh! Xin… xin lỗi, để ngài đợi lâu.” – Cát Diệp thở hồng hộc chạy đến.
“Không sao, ta cũng mới đến.” – Diệp Liên Thành thản nhiên đáp. Rồi sực nhận ra: Ủa, thoại kiểu này sao giống hẹn hò quá vậy trời?
Hắn vội lắc đầu xua đi ý nghĩ vớ vẩn, nghiêm giọng dặn dò:
“Nhớ kỹ! Trong Quỷ Thị, tuyệt đối không được gọi tên thật, cũng đừng gọi ta đại sư huynh. Từ bây giờ, ta là… Hùng Đại, ngươi là Hùng Nhị.”
“Ơ… hả?” – Cát Diệp há hốc mồm.
Thấy thế, Diệp Liên Thành tưởng hắn chê tên xấu, bèn hỏi:
“Sao? Ngươi có ý kiến gì khác à?”
Cát Diệp gật đầu rành rọt:
“Đại sư huynh gọi là Quả Bì Nhất Hào, thì ta sẽ là Quả Bì Nhị Hào!”
Diệp Liên Thành đen mặt:
“Thôi… Hùng Đại, Hùng Nhị đi. Hai cái tên kia dài ngoằng, gọi mệt miệng.”
“Haizzz…” – Cát Diệp bất đắc dĩ thở dài, rồi lấy ra từ ngực hai chiếc mặt nạ vẽ tay.
“Đây, mặt nạ ta chuẩn bị cho ngươi.”
Trong Quỷ Thị, hầu hết giao dịch đều mờ ám, thế nên ai cũng đeo mặt nạ che thân phận.
Diệp Liên Thành nhận lấy một chiếc mặt nạ quỷ xanh, nanh nhọn lộ ra ngoài, nhìn sơ qua cũng khá hợp ý. Khi đeo lên, mặt nạ lạnh buốt nhưng không khó chịu. Còn Cát Diệp thì đeo mặt nạ đỏ cùng kiểu, nhìn thành một cặp “song quỷ”.
“Ê Hùng Nhị, ngươi chắc chắn Quỷ Thị ở chỗ này chứ? Ta đứng đây cả nửa ngày rồi, chưa thấy bóng ma nào.” – Diệp Liên Thành cố ý đổi cách gọi, để hắn nhập vai cho quen.