Cát Diệp đứng dưới đài, mắt sáng long lanh, trong lòng tràn ngập ngưỡng mộ: Từ sau trận đấu với Tiêu Phàm, sư huynh lại mạnh thêm một bậc!
Khi chiêu thứ ba tung ra, áp lực kiếm ý nặng nề đến mức không ít người mới nhập môn phải chống kiếm xuống đất mới gượng được.
May thay, đến chiêu thứ ba, Diệp Liên Thành liền thu toàn bộ khí thế vào trong, giải phóng áp lực nặng nề, khiến bọn tân đệ tử như được hồi sinh. Còn đám nội môn thì mắt sáng như đuốc:
Kiếm ý nhập thể, mà vẫn giữ trong ngoài như một! Đại sư huynh quả thực đã đạt đến cảnh giới vô song rồi!
Diệp Liên Thành nheo mắt, tay vẫn vững chắc cầm kiếm. Đã chín chiêu liên tiếp, đây chính là chiêu cuối cùng – tuyệt thức trong Kiếm Phổ!
Một nhát kiếm chém xuống. Gió đang thổi bỗng nghịch chiều, dồn ngược. Một luồng ánh sáng trắng loá mắt phóng thẳng lên trời cao.
Toàn trường chết lặng. Đệ tử ai nấy đều há hốc miệng.
Đây… chính là tuyệt chiêu mạnh nhất trong Kiếm Phổ sao?!
Dưới đài, không khí ngưng đọng vài giây, sau đó mới nổ tung trong một trận hoan hô như sấm dậy.
“Đại sư huynh thiên hạ vô song!”
“Đại sư huynh ắt sẽ thắng trong trận tranh đao kiếm!”
…
Diệp Liên Thành thu kiếm vào vỏ, khẽ cười, rồi tung người rời khỏi võ đài. Phía sau chỉ còn để lại bóng lưng trắng như tuyết trong ánh mắt ngưỡng mộ của đám đệ tử.
Trong một ngôi làng xa xa, khi mặt trời vừa khuất núi, dân làng đã đóng cửa đi ngủ. Cái nếp sống “ngủ sớm dậy sớm” vốn đã thành thói quen từ bao đời.
Vợ chồng nhà họ Trương – Trương Tam và bà vợ họ Vương – là một trong số ít hộ nuôi heo trong làng. Gần đây heo bệnh chết nhiều, giá thịt tăng vọt, hai vợ chồng nhờ mấy con heo mà cũng coi như khấm khá.
“Đồ chết tiệt, ban ngày đi chợ, mắt ông nhìn bà góa họ Lưu sắp rớt ra ngoài còn chối!” – bà Vương véo một cái thật đau vào hông chồng. Gã đàn ông to con nằm trên giường giả vờ rên ư ử, khiến bà càng tức thêm. Trời chưa kịp tối hẳn mà lão đã đòi đi ngủ, chẳng thèm nghĩ tới chuyện “làm vận động buổi tối” gì hết.
Bà Vương cúi nhìn xuống bộ ngực lép xẹp của mình, trong lòng hậm hực: Không phải chỉ vì cái bà Lưu kia ngực to hơn ta vài lạng thịt thôi sao? Mà mấy ông đàn ông trong làng cứ như ruồi thấy mật, chen chúc trước quầy hàng của bà ta, nước dãi nhỏ tong tong.
“Ngày mai nhất định ta phải chửi con hồ ly tinh kia một trận ra trò, không thì nuốt không trôi cục tức này!” – bà nghiến răng hạ quyết tâm, rồi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
Giữa khuya, một tiếng heo kêu “eng éc” xé tan sự yên tĩnh.
Bà Vương dụi mắt, tức giận lầm bầm:
“Cái đồ trời đánh nào nửa đêm đi gϊếŧ heo, không cho người ta ngủ à?!”
Đang định lăn qua ôm chồng thì bà phát hiện chỗ nằm bên cạnh trống trơn, chăn gối lạnh ngắt. Một suy nghĩ kinh khủng lóe lên: Không lẽ lão già kia nửa đêm trốn sang nhà bà góa Lưu?
Nghĩ đến hôm nay lão chồng cư xử lạ lạ, lại còn nhìn bà Lưu hau háu ngoài chợ, bà Vương càng chắc mẩm. Giận quá hóa gan, bà vớ đại cây gậy, mặc thêm áo rồi xông ra cửa:
“Hừ, để xem đêm nay ta đập chết đôi gian phu da^ʍ phụ đó!”
Gió đêm luồn lạnh buốt sau gáy khiến bà rùng mình, nhưng lửa giận trong lòng càng cháy mạnh. Khi đi ngang chuồng heo, bà vẫn không quên ghé mắt liếc vào – dù gì tám con heo trong đó chính là tiền mồ hôi nước mắt của bà.
Vừa nhìn, bà liền sững người!
Trong chuồng, một bóng đàn ông to lớn quay lưng về phía bà, tay cầm dao gϊếŧ heo chém lia lịa xuống máng ăn, máu thịt bắn tung tóe. Nhìn cái dáng lưng, không sai, đúng chồng mình rồi!
Không phải đi ngủ với bà Lưu, nhưng mà… nửa đêm ra chuồng heo làm gì vậy trời?
Bà Vương nín thở, rón rén tiến lại gần. Chợt nhớ tới tiếng heo kêu ban nãy, bà lạnh người: Chẳng lẽ lão gϊếŧ mất một con? Rồi đem bán lấy tiền bao nuôi bà góa Lưu?!
Nghĩ đến đây, máu nóng trào lên, bà lao tới, đạp mạnh một cái vào lưng chồng. Nhưng chân đau điếng, còn gã đàn ông thì chẳng nhúc nhích, vẫn hì hục chém xuống máng ăn như kẻ điên.
Bà hoảng sợ, vội quay sang đếm heo: “Một… hai… ba… sáu, bảy?!”
“Thiếu… một con rồi?!”
Càng nghĩ càng uất, bà Vương chỉ thẳng gậy vào lưng chồng, gào lên:
“Đồ súc sinh! Ông dám gϊếŧ heo của nhà này hả? Con heo hai trăm cân đó bán được bao nhiêu tiền ông có biết không?!”
Bà vừa chửi vừa khóc nức nở. Với bà, đắc tội ai cũng được, nhưng đυ.ng đến tiền thì không xong!
Nhưng gã đàn ông vẫn cắm cúi, chẳng đáp nửa lời.
Bà không chịu nổi nữa, liều mạng bước lên trước mặt để xem cho rõ.
Dưới ánh trăng, gương mặt hắn hiện ra – không phải mặt người, mà là một cái đầu heo khô đét, bị đóng đinh sắt găm chặt lên mặt! Máu loang lổ, nhỏ tong tong xuống đất…
“A… aaaaaa!”