Chương 35

Nghe đến đó, máu trong người Thẩm Vũ Mục dồn hết lên mặt, đầu óc như rỗng tuếch. Trong l*иg ngực, tựa có con nai con cứ nhảy loạn khắp nơi. Một cảm giác lạ lùng chưa từng trải bao trùm lấy nàng.

Thấy dáng vẻ e thẹn của Thẩm Vũ Mục, Diệp Liên Thành bỗng nảy ra một suy đoán táo bạo: Chẳng lẽ đây là lần đầu nàng đi xem mắt? Bằng không, sao lại dễ bị ta dọa… à nhầm, rung động đến thế.

Nói thật, cảm giác này sướиɠ chẳng kém gì đột phá cảnh giới hay luyện thành một bộ kiếm pháp.

Thẩm Vũ Mục vẫn còn ngẩn ngơ trong dư âm bài thơ. Càng nghĩ, càng thấy ngượng. Đến mức đôi mắt long lanh kia cũng chẳng dám đối diện với hắn nữa.

“Khụ khụ… e rằng hơi quá rồi.” – Diệp Liên Thành nhìn trời, thấy cũng đã đến bữa trưa, liền lên tiếng:

“Thẩm cô nương, cũng gần giờ cơm rồi, ta đưa cô nương về ăn được chứ?”

“Vâng…” – đáp lại chỉ là một tiếng khe khẽ như muỗi kêu. May mà hắn đã là tu sĩ Trúc Cơ nên nghe rõ mồn một.

Hai người cùng nhau quay lại theo lối cũ. Lần này, Thẩm Vũ Mục lại chủ động nhiều hơn, dọc đường liên tục hỏi hắn những điều về thi từ.

Diệp Liên Thành thì sao? Với vốn liếng cả đời trước toàn làm bài tập “đọc – hiểu – phân tích thơ văn”, hắn ung dung chém gió mạch lạc, lời lẽ nghe như rót mật vào tai.

Chỉ có điều, Thẩm Vũ Mục vừa nghe vừa không ngừng nhớ lại cảnh hắn nhìn thẳng mình, thốt ra câu: “Không có nàng, thì cũng chẳng có bài thơ này.”

Thế nên, một người mải ba hoa, một người mải mơ mộng. Cuộc bàn luận về thi từ, rốt cuộc cũng chỉ là người say chẳng vì rượu, mà say chính là người.

Hai người đều là kẻ tu hành, thân pháp dĩ nhiên hơn người. Dù con đường lên núi Thiết Kiếm Môn có dốc đứng hiểm trở đến mấy, bước chân họ vẫn nhẹ như đi trên đất bằng, chẳng mấy chốc đã trở về phủ của Lâm Tình Nhi.

Vừa đẩy cửa bước vào, Diệp Liên Thành bỗng cảm giác có điều khác lạ, theo bản năng lùi một bước.

“Diệp ca, huynh về rồi!”

Một bóng nhỏ đen thui như viên than, lao thẳng vào lòng hắn.

Diệp Liên Thành thoăn thoắt đỡ lấy, hai tay kẹp vào nách rồi nhấc bổng quả cầu nhỏ lên, còn không ngừng tung lên trời, bắt xuống, khiến bé con cười khanh khách không ngớt.

“Quả Quả? Sao muội ở đây?” Diệp Liên Thành nhíu mày khó hiểu. Đáng lẽ con nhóc này phải ngoan ngoãn ở Diệp phủ chứ?

“Muội thấy tỷ Liên nhi nấu bao nhiêu món ngon, nên đi theo thôi.” Quả Quả làm mặt tỉnh bơ, cứ như chỗ nào có đồ ăn thì chỗ đó có Quả Quả.

Thẩm Vũ Mục nhìn bé gái trong lòng Diệp Liên Thành, trong lòng chấn động. Trời ạ, đứa nhỏ này căn cốt bẩm sinh phi phàm, đúng là ngọc thô hiếm có để luyện võ! Đây… là muội muội của hắn sao?

“Thẩm cô nương, mời vào đi, để cơm nguội mất ngon.” Diệp Liên Thành vừa nhéo má Quả Quả, vừa nghiêm mặt nói: “Gặp người sao không chào hỏi hả?”

Đôi mắt đen láy của Quả Quả đảo một vòng, sau đó nghiêm trang gọi:

“Chào… tẩu tử!”

Thẩm Vũ Mục vừa gắng giữ vẻ bình thản xong, mặt lập tức đỏ bừng. Còn Diệp Liên Thành thì đứng hình, khóe miệng giật giật. Con bé này đúng là yêu tinh đầu thai!

“Xin lỗi Thẩm cô nương, con nhóc này ngoài ăn ra thì chẳng biết làm gì tử tế cả.” Hắn vội đặt Quả Quả xuống đất, đẩy nhẹ vào trong, ra hiệu đi ăn trước.

Quả Quả sướиɠ rơn, chạy một mạch ra bàn ăn như con thỏ nhỏ.

“Không sao.” Thẩm Vũ Mục lắc đầu, ý bảo Diệp Liên Thành đừng bận tâm.

Nhưng nhờ màn “chào tẩu tử” kia mà không khí giữa hai người lại rơi vào ngượng ngùng. May thay, Lâm Tình Nhi cùng Quả Quả đã ngồi sẵn ở bàn, giải vây đúng lúc.

“Vũ Mục này, dạo chơi với Liên Thành trên núi có vui không? Cái nơi nghèo nàn của ta, cảnh sắc liệu có lọt mắt xanh của muội?” Lâm Tình Nhi vừa cười vừa gắp cái đùi gà to tổ bố cho Quả Quả.

Tưởng rằng Thẩm Vũ Mục sẽ như thường ngày, lại đấu võ mồm với nàng. Không ngờ lần này, cô chỉ khẽ cười, dịu dàng đáp:

“Cũng không tệ lắm.”

Lâm Tình Nhi nhướng mày, ơ, hôm nay lại bày ra bộ dáng tiểu thư khuê các trước mặt ta sao? Bất giác nàng đưa mắt liếc về phía con trai, còn Diệp Liên Thành thì giả bộ chẳng biết gì, đang đấu trí giành miếng đùi gà cuối cùng với Quả Quả.