Chương 34

Hai người ra khỏi tiểu viện, đi trên con đường lát đá xanh. Dù Diệp Liên Thành cố giữ khoảng cách, Thẩm Vũ Mục vẫn luôn đi sau nửa bước, khí chất thanh cao, thêm cả cảnh tượng nàng từng cưỡi hạc đáp xuống, khiến hắn không dám xem thường.

Cả hai im lặng suốt quãng đường. May thay, cảnh sắc núi Thiết Kiếm Môn rất hữu tình, chốn mẫu thân ở lại còn là khu vực trọng điểm cây cối xanh mát, thế nên bầu không khí ngượng ngập cũng vơi đi ít nhiều.

“Thẩm cô nương lần đầu đến đây phải không?” – Diệp Liên Thành chủ động mở lời phá tan bầu không khí im lặng.

“Ừm.” – Thẩm Vũ Mục chỉ buông ra đúng hai chữ, rời khỏi Lâm Tình Nhi thì nàng lại khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày.

Diệp Liên Thành cũng không bận tâm. Hai người vốn dĩ xa lạ, gượng gạo thân thiết quá hóa khiên cưỡng, chi bằng cứ giữ nhịp trò chuyện thưa thớt thế này.

Cứ thế, lác đác câu được câu chăng suốt nửa canh giờ. Cảnh núi non ở Thiết Kiếm Môn hắn nhìn hằng ngày đã quen đến phát chán, nhưng với Thẩm Vũ Mục thì lại mới mẻ. Nếu không nhờ vậy, hắn – kẻ cả đời trước chưa từng hẹn hò đàng hoàng – thật chẳng biết phải làm sao cho qua cảnh này.

“Nghe Lâm Tình Nhi nói, Diệp công tử học vấn uyên thâm, làm thơ làm từ đều rất giỏi?” – Thẩm Vũ Mục bất ngờ mở lời.

Diệp Liên Thành ngẩn ra. Ối giời, cái này mẹ ta cũng moi ra kể rồi cơ đấy! Đúng là nhờ kiếp trước học văn, trong đầu hắn chất cả đống thơ ca. Hồi mới xuyên qua, hắn còn hay nhân cơ hội lòe thiên hạ bằng vài câu. Sau mải mê tu luyện, cũng chẳng để tâm nữa. Không ngờ hôm nay lại thành cú đẩy tuyệt vời của mẹ, đúng kiểu “trợ công thần”.

Hắn vội cười xua tay:

“Chị ta chỉ đùa thôi.”

Càng đến lúc nên khoe mẽ, càng phải tỏ ra khiêm nhường trước đã – đây là chân lý.

Đôi mắt đẹp của Thẩm Vũ Mục thoáng qua chút thất vọng rất khéo che giấu. Nhưng nàng lại dịu giọng:

“Vậy sao? Ta còn đang mong được nghe một bài thơ do Diệp công tử sáng tác cơ.”

Diệp Liên Thành mắt sáng rực: Thời cơ đến rồi!

Hắn chắp tay:

“Không biết Thẩm cô nương quê quán ở đâu?”

“Ơ…?” – Thẩm Vũ Mục khựng lại giây lát rồi đáp: “Tiểu nữ đến từ phương Bắc.”

Chuẩn luôn! – trong đầu Diệp Liên Thành lập tức hiện lên một tuyệt cú tả mỹ nhân. Hắn liền vuốt quạt, mỉm cười:

“Nếu Thẩm cô nương chịu nghe, vậy tại hạ xin ngẫu hứng làm một bài.”

“Vậy chủ đề là gì?” – giọng nàng mang vẻ chờ đợi. Thơ từ vốn là niềm yêu thích lớn nhất của nàng.

“Đợi lát nữa cô nương sẽ rõ.”

Diệp Liên Thành rút ra cây quạt xếp, gõ nhè nhẹ vào lòng bàn tay. Hắn bước đến trước mặt Thẩm Vũ Mục, chăm chú nhìn nàng, rồi lại thong thả đi vài vòng, dáng vẻ như đang chìm trong dòng cảm hứng.

Làm thơ thì làm thơ, nhìn ta chằm chằm thế làm gì…? – gò má Thẩm Vũ Mục khẽ ửng đỏ, may mà hắn mải nhập vai nên chẳng nhận ra.

Sự thật là tim hắn cũng đập loạn xạ như trống trận. Người đâu mà đẹp đến mức này, kiếp trước đám minh tinh điện ảnh đứng cạnh cũng chẳng đủ tư cách xách dép.

Cuối cùng, hắn bật quạt ra. Trên mặt quạt có mấy chữ “Sơn cao thủy thanh” viết bằng bút lông. Giọng hắn vang lên:

“Phương Bắc có giai nhân, tuyệt thế mà độc lập.”

Đôi mắt Thẩm Vũ Mục sáng bừng: Phương Bắc có giai nhân… đang nói ta ư? Tuyệt thế… có phải khen hơi quá rồi không?

Diệp Liên Thành tiếp lời:

“Một lần nhìn nghiêng, nghiêng cả thành;

Nhìn lần nữa, nghiêng cả nước.

Nào hay thành nghiêng, nước nghiêng,

Giai nhân khó gặp lại.”

Đọc xong, hắn khẽ thở ra một hơi. May mà trí nhớ ta vẫn ngon lành, chép lại được y nguyên bài của Lý Diên Niên. Đúng là cao thủ học kỳ nào cũng chỉ trượt đúng một môn.

Hắn cười cười:

“Thẩm cô nương thấy sao? Tại hạ sợ thơ vụng về, chẳng lọt tai cô nương mất.”

Quả nhiên, đôi môi anh đào của Thẩm Vũ Mục hé mở, ngỡ ngàng đến độ mặt đỏ bừng, lan tận mang tai.

Khuynh thành khuynh quốc… tuyệt thế độc lập… Nàng chưa từng nghĩ có kẻ lại dùng những lời lẽ ấy để hình dung một nữ tử. Mà nữ tử đó lại chính là mình.

Trong lòng nàng cuộn lên cảm xúc hỗn tạp: vừa ngưỡng mộ tài hoa của hắn, vừa yêu thích bài thơ, lại thêm chút ngượng ngùng không tên. Mình… thật sự như thơ nói sao?

“Thẩm cô nương?” – Diệp Liên Thành vẫy vẫy tay trước mắt nàng.

“À… À… Bài thơ của Diệp công tử, e rằng đủ để đứng đầu thi đàn hiện tại rồi.” – nàng ấp úng, không biết phải khen thế nào, bèn nói thẳng ý trong lòng.

Hắn lắc đầu:

“Không có Thẩm cô nương, thì cũng chẳng có bài thơ này.”

Lời nói ấy cất lên, đôi mắt hắn ánh lên vẻ từng trải, như một lãng tử quay đầu sau bao phong ba.