Chương 27

Tiêu Phàm bình yên rèn luyện giữa hồ, hiển nhiên là khả năng thứ hai.

Trong lòng Hắc Sát chợt thận trọng hơn hẳn. Kẻ dọn sạch dã thú quanh nguồn nước, tuyệt không phải hạng tầm thường. Thú thật, với tu vi Võ giả Nhất cảnh đỉnh phong của ta, chưa chắc đã ăn nổi.

Nhưng hắn lại cười lạnh: Đang lúc hắn rèn luyện, chờ thêm chút nữa, đến khi toàn thân mệt mỏi, đó mới là thời cơ tốt nhất để hạ thủ.

Nghĩ đến những lợi ích phu nhân đã hứa hẹn, khóe môi Hắc Sát cong thành nụ cười âm độc. Lần này thành công, hắn thậm chí có thể thừa cơ đột phá Nhị cảnh!

Võ giả dùng đủ loại binh khí, nhưng giang hồ truyền một câu chí lý:

“Dài thì mạnh, ngắn thì hiểm.”

Trong tay Hắc Sát là con dao găm dài bốn tấc, lạnh lẽo phát sáng, lưỡi dao phủ kín độc dược hắn tự chế. Hắn lại lấy thêm một bình bột, cẩn thận thoa thêm một lượt nữa cho chắc ăn.

Liều lượng này, đừng nói người, đến con lừa nhà Thiết Kiếm môn cũng ngã gục.

Hắn ẩn nhẫn chờ suốt hai canh giờ, bầu trời đen kịt cũng dần sáng.

Tiêu Phàm rốt cuộc kết thúc tu luyện, chỉ mặc mỗi chiếc quần ngắn, từ tảng đá nhảy xuống hồ, rồi bơi vào bờ. Hắn ngáp dài, ánh mắt lại sáng bừng phấn khích: “Thiên giai công pháp quả nhiên thần diệu, mới chỉ chạm ngưỡng thôi mà lợi ích nhận được khó tả thành lời!”

“Lạ nhỉ? Giữa mùa hè mà lạnh dữ vậy?” Hắn rùng mình, vội tìm chỗ để quần áo.

“Hmm~ hmm~” Vừa lau khô người, Tiêu Phàm vừa ngân nga điệu dân ca không tên, duỗi lưng lười biếng. Quả thật, tu luyện đúng như lão Hồng nói – càng luyện càng ghiền.

Nhưng hắn đâu hay biết, ngay sau lưng, Hắc Sát đã lặng lẽ áp sát!

Chỉ còn một tích tắc, lưỡi dao găm sẽ xé rách không khí, mang theo cái chết!

“Ánh sáng…?” Nước phản chiếu dao găm, lóe thẳng vào mắt Tiêu Phàm. Lông tơ toàn thân hắn dựng ngược, theo bản năng nghiêng người tránh.

“Ngươi là ai?!”

“Lấy mạng ngươi!”

Một chiêu thất bại, Hắc Sát cũng không hốt hoảng, lập tức đổi góc hiểm, đâm thẳng vào cổ họng đối phương.

Đáng lẽ sát thủ chuyên nghiệp một khi thất thủ phải rút lui, tìm cơ hội mới. Nhưng Hắc Sát chủ quan, cho rằng Tiêu Phàm đã kiệt sức, chẳng còn gì đáng ngại, nên quyết định liều thân cận chiến.

Tiêu Phàm thoáng rối loạn – tay không, chẳng có kiếm – liền lăn sang một bên né đòn.

Nhanh chóng định thần lại, hắn đứng dậy, tay trái nắm thành quyền đặt trước ngực, tay phải vươn ra, dáng đứng cổ xưa như một pho quyền pháp trầm ổn.

Hắc Sát nheo mắt cười khẩy:

“Ngươi định lấy quyền pháp mà chống lại dao găm của ta sao?”

Tiêu Phàm thản nhiên đáp:

“Ta đâu có nói thế.”

“Ngươi muốn làm gì?”

“Dùng nắm đấm tiễn ngươi xuống suối vàng!” – tiếng của Tiêu Phàm vang lên, khí thế toàn thân dồn tụ cả vào đôi quyền. Nhìn kỹ thì thấy từng giọt nước trên người hắn dần hóa thành hơi, chậm rãi bốc lên.

Hắc Sát thoáng ngẩn ra – tên này đúng là cuồng vọng đến cực điểm!

Tuy nhiên, Tiêu Phàm không ngu đến mức lấy tay trần mà đỡ lưỡi đoản đao kia. Ai có đầu óc đều biết, tám chín phần trên lưỡi dao ấy đã được tẩm kịch độc.

Từ sau trận bại dưới tay Lạc Liên Thành – lão cáo già ấy – kinh nghiệm chiến đấu của Tiêu Phàm đã thay đổi long trời lở đất. Hắn không còn là thiếu niên chỉ biết liều mạng như trước nữa.

Hắc Sát hít thở bình ổn, mỗi nhát đâm ra đều hiểm hóc khó lường. Chỉ cần trúng một chiêu thôi, Tiêu Phàm chắc chắn sẽ mất đi một phần sức chiến đấu.

“Hừ! Không phải ngươi vừa vênh váo đòi gϊếŧ ta sao? Sao giờ chỉ biết chạy trốn?” – Hắc Sát nhếch mép châm chọc.