“Thả hắn ra.” Giọng hắn bình thản như không, nhưng ánh mắt đã hơi trầm xuống.
Nghe lệnh, hai đệ tử lập tức buông tay.
Trước mắt là một thiếu niên gầy gò, quần áo rách nát, mắt đỏ ngầu nhưng vẫn tỉnh táo lạ thường.
Vừa được thả, thiếu niên ấy liền lao thẳng về phía Diệp Liên Thành, bộ dạng như kẻ điên khiến đám đệ tử xung quanh xôn xao.
“Đồ cầm thú! Trả muội muội lại đây!”
Chưa kịp để Diệp Liên Thành nói câu nào, hắn đã tung một cú đấm thẳng mặt.
Diệp Liên Thành chỉ nghiêng đầu nhẹ là tránh được, còn thong thả lùi lại một bước. Dù biết “nguyên chủ” trước kia đúng là có lỗi, bị chửi công khai cũng chẳng dễ chịu chút nào, cơn bực trong lòng hắn vẫn nổi lên.
Cú đấm hụt làm thiếu niên mất đà, suýt nữa bổ nhào xuống đất.
Thiếu niên áo nâu đứng gần đó lập tức rút kiếm, mũi kiếm lạnh băng chỉ thẳng vào yết hầu đối phương.
Diệp Liên Thành day trán:
“Ta phải nói bao nhiêu lần nữa? Muội muội ngươi không ở chỗ ta.”
Thiếu niên kia vẫn bình tĩnh:
“Nói bậy! Ta tận mắt thấy ngươi dẫn người bắt muội muội ta!”
Diệp Liên Thành thở dài. Đúng là “nguyên chủ” từng nổi tà tâm, cướp cô gái kia về phủ. Ai ngờ sơ suất, để nàng trốn thoát. Khi hắn đuổi kịp thì nàng đã đứng bên vách núi, trừng hắn bằng ánh mắt căm hận tột độ… rồi nhảy xuống.
Rác rưởi nguyên chủ để lại còn nhiều lắm. Hắn khoát tay ra hiệu cho thiếu niên áo nâu hạ kiếm:
“Đi đi. Lần sau tới gây chuyện, ta sẽ không khách khí.”
“Đồ khốn! Ngươi nghĩ chuyện này xong vậy sao? Hôm nay ta sẽ quyết sống chết với ngươi trên lôi đài!”
Câu nói đầy sát khí ấy như châm dầu vào lửa, khiến đám đệ tử xung quanh bùng nổ.
“Thằng phế vật Tiêu Phàm này điên rồi à? Lại dám thách đấu đại sư huynh?”
“Ồ, thì ra là hắn… kẹt ở luyện khí tầng ba suốt sáu năm trời, còn chưa hiểu đời?”
Tiếng bàn tán mỗi lúc một ồn ào, sân luyện võ chẳng khác gì cái chợ.
“Ồn ào quá!”
Diệp Liên Thành bỗng quét mắt, khí thế như núi đè xuống:
“Tất cả về luyện kiếm cho ta!”
Lập tức, không khí im phăng phắc. Bình thường đại sư huynh ôn hòa dễ gần, nhưng ai dám ngu tới mức chọc vào quyền uy của hắn chứ.
“Các Diệp, đưa hắn một thanh kiếm.”
Diệp Liên Thành cuối cùng cũng nhớ ra tên của thiếu niên áo nâu kia. Kết hợp ký ức của “nguyên chủ” và những suy đoán của bản thân, hắn biết mình tuyệt đối không thể coi thường Tiêu Phàm – cái tên gầy gò đứng trước mắt này.
“Đại sư huynh, huynh thật định lên lôi đài với hạng người này sao?” Các Diệp không nén nổi thắc mắc, nhưng vẫn ngoan ngoãn ném thanh kiếm cho Tiêu Phàm.
Nhận kiếm xong, ánh mắt Tiêu Phàm lóe lên một tia sáng mờ ẩn. Cả khí thế quanh người hắn lập tức biến đổi, thậm chí phần đuôi tóc đen còn ánh lên sắc trắng xám.
Mọi biến hóa ấy đều bị Diệp Liên Thành thu vào tầm mắt. Quả nhiên, Tiêu Phàm… không hề đơn giản.