Thiết Kiếm Môn dưới sự cai quản của chưởng môn Diệp Thanh Phong vốn nổi danh trăm dặm quanh núi. Đệ tử trong môn đều nghiêm theo quy củ, đối đãi người ngoài thân thiện hòa nhã.
Lấy ngọn núi căn bản làm trung tâm, đất đai cả trăm dặm chung quanh đều thuộc phạm vi cai quản của Thiết Kiếm Môn – chuyện hiếm thấy ngay cả trong lãnh thổ hoàng triều.
Dù bước trên con đường tu đạo, nhưng cơm ăn áo mặc vẫn chẳng thể bỏ. Vậy nên Thiết Kiếm Môn sớm đã có mối giao thương qua lại với dân dưới núi.
Theo lộ tuyến Thiên Ký Phù chỉ dẫn, Diệp Liên Thành đi đến một thôn nhỏ nằm trong phạm vi thế lực của Thiết Kiếm Môn.
Lúc ấy đã trưa nắng đứng bóng. Con chó vàng gác cổng làng nằm ườn trên đất, thấy hắn thì chỉ uể oải ngoáy đuôi mấy cái cho có lệ.
Diệp Liên Thành bật cười, phe phẩy quạt gấp, nghênh ngang bước vào thôn nhỏ chỉ có chừng hơn mười nóc nhà.
Thôn ấy tên gọi Tà Dương thôn. Một con đường đất cùng mấy dãy nhà tranh hai bên đã thành ra cả cái thôn làng.
Trên đường chẳng thấy bóng người, chắc phần lớn đã về nhà nghỉ trưa, hoặc còn đang bận ngoài đồng.
Hắn vừa đi vừa quan sát, ánh mắt đầy hứng thú. Đời trước giam mình trong thành phố toàn bê tông cốt thép, giờ mới thấy cảnh tường đất mái rơm này, quả thật mới lạ.
Lúc ấy, một lão già còng lưng, mặc áo vải thô, mở cửa run rẩy bước ra. Trông thấy bóng dáng áo trắng của Diệp Liên Thành, lão vội vã chống gậy đi tới.
– Không biết tiên sư quang lâm, lão hủ thất lễ rồi! – giọng run run, miệng lẩm bẩm. Thân là trưởng thôn, lão tất nhiên nhận ra y phục đệ tử Thiết Kiếm Môn.
Diệp Liên Thành liền xua tay, ra hiệu khỏi cần rườm rà đa lễ. Hắn vốn chỉ hay làm màu trước mặt sư đệ sư muội, còn với một lão nông chưa bước vào tu đạo thì vẫn giữ thái độ kính nhường.
– Xin hỏi lão trượng, nơi này có phải có một người đàn ông da ngăm cùng tiểu nữ nhi ở chăng?
Trong mắt lão lóe lên một tia lo lắng, nhưng nhanh chóng che giấu, mỉm cười hỏi lại:
– Tiên sư tìm cha con họ có chuyện chi vậy?
Diệp Liên Thành cũng không vội, cẩn tắc vô áy náy, lão già này thú vị đấy. Hắn bèn mỉm cười ôn hòa, đáp:
– Tiểu nha đầu kia có duyên với Thiết Kiếm Môn, hôm nay ta đến chính là muốn thu nhận làm đồ đệ.
Lão trưởng thôn gật đầu. Quả thật nha đầu ấy lanh lợi, từ nhỏ đã toát ra linh khí, cả thôn đều quý mến.
– Cha con họ ở căn nhà to nhất cuối thôn. Quả Quả chắc vừa mới tỉnh giấc trưa thôi.
Diệp Liên Thành nhìn theo hướng lão chỉ, quả nhiên thấy một căn nhà lớn hơn mấy nhà xung quanh.
– Lão trượng cứ yên tâm, cho dù ta có muốn thu nhận, cũng sẽ đợi cha nó trở về mới đưa đi. – Hắn lại nói thêm để giải tỏa lo lắng.
– Vậy lão hủ xin cáo lui. – Trưởng thôn vuốt chòm râu, cười tủm tỉm đi về phía cổng làng, rõ ràng trong lòng cũng mừng cho cô bé kia gặp được kỳ ngộ.
Diệp Liên Thành xếp lại quạt, sải bước tới căn nhà của người đàn ông da ngăm.
Cửa gỗ trước nhà còn dán đôi thần tướng vẽ màu, trông như mới dán đầu năm.
Hắn sờ cằm: Xem ra lão này buôn bán ở chợ linh kiếm cũng phát đạt phết. Đang định gõ cửa, không ngờ chỉ khẽ chạm tay, cửa đã “kẽo kẹt” mở ra.
“Hửm?” Hắn ngẫm nghĩ rồi cũng bước vào.
Sân nhỏ chẳng có gì ngoài một đống củi với cái chum nước cao nửa người, chật hẹp đến chẳng còn chỗ đứng.
Con bé đâu rồi? Đừng nói là đang ngủ trong nhà đấy nhé.
Hắn ngoan ngoãn đứng chờ giữa sân, dù sao đã lỡ bước vào, nhưng tiến thẳng vào phòng người ta thì đúng là biếи ŧɦái thật.
“Yàaaaa~!”
Một tiếng thét non nớt vang lên từ sau lưng. Diệp Liên Thành vừa quay lại thì… rắc!
– Tiểu tặc! Ăn gậy của ta nè!
Nụ cười trên mặt hắn cứng đờ. Một bóng dáng nhem nhuốc như cục than lao vυ"t tới, cúi rạp người trượt ngay giữa hai chân hắn, cây gậy to như cánh tay bổ thẳng vào… chỗ hiểm!