Chương 18

Xác khô bị hắn ném xuống, lập tức tan thành bụi xám, mùi tử thi thối rữa xộc ra nồng nặc.

Diệp Liên Thành cau mày nhìn hắn. Lúc này, trên thân Độc Nhãn tràn ngập tà khí, duy chỉ còn con mắt duy nhất phát ra ánh sáng quỷ dị.

– Khặc khặc… Cái thủ cấp của con trai chưởng môn Thiết Kiếm Môn, chắc chắn bán được giá cao lắm nhỉ?

Hắn xé bỏ miếng băng che mắt. Trong hốc mắt chẳng ngờ lại giấu một con trùng nhỏ toàn thân đầy gai nhọn!

Diệp Liên Thành vẫn điềm tĩnh, mỉm cười:

– Vậy thì… còn xem ngươi có đủ bản lĩnh hay không. – Trong lòng lại thầm chêm thêm: Mà bác à, kiểu cười này thì thường chỉ có đường… chết sớm thôi đấy.

Độc Nhãn không nói thêm, vung đao bổ mạnh. Mùi hôi thối ghê tởm xộc tới khiến Diệp Liên Thành nhăn mũi, song trường kiếm vẫn kịp chắn.

– Lại nữa!

Độc Nhãn điên cuồng, từng nhát đao như gào thét bổ xuống.

Sau lưng còn có sư đệ sư muội, Diệp Liên Thành không thể lùi, liền vận chân khí, tung kiếm nghênh chiến.

Trong bụi rậm, Lão Hồng cười hềnh hệch:

– Hảo đồ nhi, may mà con không nhảy ra cướp diễn. Không thì toi đời rồi!

Tiêu Phàm chẳng buồn đáp, chỉ tập trung quan sát, trong lòng tính toán xem nếu đổi mình vào vị trí Diệp Liên Thành thì sẽ thế nào.

Lão Hồng thấy thế càng đắc ý, ngấm ngầm gật gù: Không hổ là người ta chọn, tâm tính này sau ắt thành đại nghiệp!

“Uỳnh!”

Khi sắp thua trận, từ hốc mắt Độc Nhãn, con trùng quái lao ra như pháo đạn bắn thẳng về phía Diệp Liên Thành.

Diệp Liên Thành khẽ cười: Nếu ngươi không vội lộ chiêu trò từ trước, may ra còn hại được ta. Đằng này…

Ánh mắt hắn lạnh đi, tay khẽ chuyển thế kiếm. Trong khoảnh khắc, cả con trùng lẫn chủ nhân đều bị chém đôi.

“Xoẹt!”

Giống như thái đậu hũ, từ ấn đường Độc Nhãn nứt ra một vết mảnh, rồi nứt toác, cơ thể bị chia thành hai nửa, ruột gan đổ tràn mặt đất.

Diệp Liên Thành xoay người, tránh vết máu văng tung tóe.

– Cho hắn uống viên này, chất độc trong người sẽ được giải.

Hắn vung tay ném cho Lạc Xuyên một lọ đan dược giải độc, rồi xoay lưng bỏ đi.

– Đa tạ đại sư huynh cứu mạng! Sáng nay chúng ta còn thu được một quả trứng sư ưng…

– Sau này ra ngoài nhớ cẩn thận. – Dứt lời, Diệp Liên Thành đã phi thân lên nhánh cây, vận khí rời đi, bóng dáng nhanh chóng mất hút

Lạc Xuyên dưới sự đỡ giúp của Trần Uyển Dụ gắng gượng nuốt viên đan dược, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Diệp Liên Thành dần khuất đi, trong lòng tràn đầy biết ơn.

– Sư muội, mấy hôm trước ta còn lỡ tin vào lời đồn chê bai đại sư huynh… Hôm nay trải qua chuyện này mới thấy bản thân thật đáng hổ thẹn.

Trần Uyển Dụ khẽ gật đầu. Đại sư huynh ra tay cứu người, lại chẳng nhận một đồng báo đáp, một người như thế sao có thể làm ra chuyện xấu xa cơ chứ.

– “Kiếm khí tung hoành ba vạn dặm, một kiếm quét sạch mười chín châu”… thật là một câu thơ tuyệt diệu! Sau này trở về tông môn, đem ra khoe cũng coi như có chuyện để mà vênh mặt rồi! – Lạc Xuyên thì trong đầu chỉ toàn hiện lại cảnh Diệp Liên Thành áo trắng bay bay, một kiếm chặn độc nhãn, sau đó ngâm thơ dậy sóng.

Lúc này, Diệp Liên Thành tất nhiên tâm tình sảng khoái. Rảnh rỗi chẳng có gì làm, hắn bám theo tín điểu của Cát Diệp, vừa khéo tìm được tung tích Tiêu Phàm, thế là có màn “ra sân khấu” vừa rồi, giật hết ánh hào quang trước mũi người ta.

Chỉ tưởng tượng đến cảnh Tiêu Phàm phải co ro trong bụi cỏ, trơ mắt nhìn hắn ra oai, lòng hắn liền khoan khoái như… người táo bón lâu ngày bỗng thông suốt một hơi.

Hắn tự vỗ đầu, ủa mình nói cái ví dụ gì kỳ vậy trời? Chẳng lẽ bị cái tên Cát Diệp kia dạy hư rồi?

Nhưng mà trò thả bồ câu dò la này coi bộ về sau không nên xài nữa.

Nợ người thì phải trả, đã đáp ứng với Thiên Ký Phù rồi, giờ cũng nên đi hoàn thành thôi.