Ánh mắt Trần Uyển Ngọc lập tức ngưng trọng. Nàng đâu phải bình hoa, từ lúc nhập môn đến nay cũng trải qua không ít trận chém gϊếŧ. Nghe hắn nhắc, nàng lập tức rút trường kiếm khỏi vỏ.
“Vυ"t vυ"t vυ"t!” – ba mũi tên đen xé gió lao tới.
La Xuyên vốn có cơ hội né tránh, nhưng ý niệm về sự an nguy của thiếu nữ sau lưng lại bùng lên mạnh mẽ. Hắn nghiến răng, xoay người đón đỡ, cứng rắn chắn cho nàng mũi tên hiểm độc nhất.
– Sư huynh!
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Khi Trần Uyển Ngọc kịp hoàn hồn thì mũi tên đã cắm vào ngực La Xuyên. Tim nàng đau nhói, trách bản thân sơ suất hại sư huynh bị thương.
La Xuyên môi run run, nói yếu ớt:
– Sư muội… chạy mau đi… Có kẻ nhắm vào trứng Sư Ưng rồi!
Tên đã tẩm kịch độc, vừa trúng hắn liền không thể vận chuyển chân khí. Vết thương lại ngay ngực, cả người lập tức mất hết sức lực.
– Không! Sư huynh, thϊếp không đi!
Trần Uyển Ngọc nắm chặt bàn tay thô ráp của hắn, nước mắt ròng ròng, lắc đầu quầy quậy.
La Xuyên lại cười gượng:
– Nghe lời… muội còn tương lai rộng mở, con đường tu hành còn đi xa…
Nàng chỉ lắc đầu, bởi với nàng, tương lai không có sư huynh thì còn gì ý nghĩa.
Đúng lúc ấy, tiếng cười quái gở vang lên:
– Tsk tsk, cảm động quá đi mất. Xem ra anh em ta ra tay cũng thấy hơi… áy náy nhỉ?
Một gã độc nhãn mặc áo da thú từ trên cây nhảy xuống, sau lưng còn hai tên cùng dạng.
– Độc Nhãn!
La Xuyên vừa thấy kẻ phục kích, tim lạnh nửa phần. Hắn vốn còn nghĩ giao trứng Sư Ưng ra có lẽ còn sống được, nhưng vừa thấy gã thì hy vọng lập tức tan biến.
Độc Nhãn – kẻ săn thú khét tiếng vùng Mộ Quang. Am hiểu địa hình, chuyên phục kích đệ tử Thiết Kiếm Môn vừa thu hoạch từ rừng về. Gã tính tình bạo ngược, gϊếŧ người cướp của như cơm bữa, thậm chí còn từng làm nhục nữ đệ tử. Tông môn từng truy sát, nhưng gã dựa vào địa thế hiểm trở mà chạy thoát.
Trần Uyển Ngọc run rẩy đứng dậy, cầm chặt trường kiếm, đối diện ba ánh mắt như hổ rình mồi.
Độc Nhãn liếʍ môi, trong con mắt duy nhất lộ ra tà khí:
– Nữ đệ tử Thiết Kiếm Môn, da dẻ non mịn thế này… hắc hắc, bảo bối, chờ gia gia Độc Nhãn thương yêu một phen nhé~
Hai tên lâu la phía sau cũng hau háu:
– Độc Nhãn ca, ăn thịt xong thì cũng để tụi em húp miếng canh chứ!
– Đúng đúng, trứng Sư Ưng thì có thể bỏ, nhưng đàn bà thì nhất định phải có phần!
– Yên tâm, lần này các ngươi có công dò la, chuyện xong ta không để các ngươi thiệt đâu! – Độc Nhãn cười ha hả.
Hai tên đỏ mắt, thở hồng hộc như chó sói đói mấy ngày, gắt gao dán ánh mắt lên người Trần Uyển Ngọc.
– Mỹ nhân, ta tới đây!
Độc Nhãn rút đao, bổ thẳng xuống La Xuyên đang nằm dưới đất. Trong mắt hắn, gϊếŧ phế vật trước, rồi mới đến lúc hưởng lạc.
– Kiếm Tam!
Trần Uyển Ngọc hít sâu, dốc hết sức vung kiếm nghênh địch. Đao kiếm chạm nhau, cả hai đều phải lùi lại mấy bước.
– Cùng lên! Con nhỏ này thực lực ngang ta, phải ba mới chắc ăn!
– Rõ rồi, lão đại!
Hai tên chỉ mới luyện khí sơ kỳ, chẳng biết đao pháp gì, cứ vung chém loạn xạ. Trần Uyển Ngọc tuy mạnh nhưng vừa phải bảo vệ La Xuyên, vừa tâm loạn ý phiêu, chẳng mấy chốc đã lâm vào thế hạ phong.
– Kiếm Ngũ!
Nàng dồn hết sức, đánh bật ba kẻ ra, rồi bất ngờ xoay kiếm ngang cổ mình, nghẹn ngào:
– Các ngươi tiến thêm một bước, ta tự vẫn ngay tại chỗ!
Độc Nhãn sững lại, sau đó phá lên cười:
– Ha ha! Mỹ nhân à, bọn ta toàn là thô nhân, có thèm để ý sống chết của ngươi đâu!
Hai tên lâu la cũng cười khả ố. Trần Uyển Ngọc xấu hổ muốn chết, vốn định tự vẫn giữ trinh tiết, nhưng lúc này tay run lẩy bẩy, lại chẳng dám hạ kiếm.
Độc Nhãn thấy nàng vô lực, liền nhấc đao chậm rãi bước đến.
Ngay khi tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một giọng khàn khàn vang lên từ trên cây:
– Này, đừng nóng. Bảo bối chưa mua được, chẳng phải còn người để phát tiết sao?
Trên ngọn cây, một thiếu niên áo đen – Tiêu Phàm – đã theo dõi từ lâu. Vốn dĩ hắn vừa kiếm được ít tiền, hớn hở mang về Linh Thị, lại bị người ta bảo thứ mình muốn đã bị mua sạch. Cáu tiết, hắn bèn ra Mộ Quang săn yêu thú, nhờ lão Hồng ẩn khí mà tình cờ chứng kiến cảnh tượng này.