Chương 10

Sáng hôm sau, Diệp Liên Thành dậy từ rất sớm. Chuyện Chí Tôn Kiếm Cốt tạm gác lại, bây giờ trọng tâm vẫn phải đặt lên người Tiêu Phàm.

“Tiểu Liên, ta phải đóng cửa luyện công vài ngày, nếu có ai tới, nhớ báo lại cho ta.”

Căn dặn thị nữ thân cận xong, Diệp Liên Thành vội vàng rời khỏi phủ.

Việc cấp bách nhất lúc này là ngăn mẫu thân bố trí sát cục với Tiêu Phàm. Dù trong bụng hắn đã có kế sách đối phó “con hàng” này, nhưng tuyệt đối không muốn để mẫu thân liên lụy. Nhỡ hắn thất bại, kết cục của mẫu thân cũng khó mà khá hơn.

Theo lẽ thường trong mấy kịch bản “phế vật lưu”, vết thương của Tiêu Phàm chắc chắn sẽ hồi phục nhanh thôi. Sau đó để tăng sức mạnh, kiểu gì hắn ta cũng mò ra chợ trời tìm vận may – hay còn gọi là “nhặt lộc”.

Diệp Liên Thành vừa đi vừa vuốt cằm trầm ngâm. Nhặt lộc à… Hắn xuyên tới đây cũng từng thử qua, nhưng kết quả thì ngoài lỗ vốn vẫn cứ lỗ vốn. Đám tiểu thương bán hàng rong kia, bụng dạ ai nấy còn đen hơn mực.

Nhưng nếu đổi lại là Tiêu Phàm, kết cục chắc chắn khác. Chỉ e một sạp rách nát nào đó cũng có thể bị hắn moi ra báu vật.

Chẳng mấy chốc, Diệp Liên Thành đã tới nơi lần trước gặp Cát Diệp.

Lúc này, Cát Diệp mặc một bộ hắc y bó sát, đứng ngóng ra xa, thấy đại sư huynh tới thì lập tức hớn hở chạy lại:

“Đại sư huynh, cuối cùng người cũng tới! Việc hôm qua ngài dặn, ta đều làm thỏa đáng, không sót chỗ nào.”

Diệp Liên Thành gật đầu, hỏi:

“Đã lấy được hết của cải trên người Tiêu Phàm chưa?”

Nghe nhắc đến, mặt Cát Diệp liền biến hóa phong phú:

“Huynh không nói thì thôi, chứ tiểu tử kia đúng là có quỷ! Thương thế nặng như vậy mà nửa đêm đã bò dậy. Nếu không phải ta canh ngoài dược thất, chắc nó chuồn từ lâu rồi.”

Khóe miệng Diệp Liên Thành giật giật. Mới mấy canh giờ đã hồi phục? Quả nhiên hào quang nhân vật chính không phải để trưng.

Cát Diệp tiếp tục hăng hái kể:

“Hắn vừa thò đầu ra khỏi cửa sổ, bắt gặp ta chặn ở ngoài, cái biểu cảm đó… hắc hắc, mới gọi là đặc sắc!”

Diệp Liên Thành vội lau bọt nước miếng vừa bị hắn phun lên mặt, lùi lại một bước giữ khoảng cách an toàn, thầm nhủ: Ngươi bây giờ trông cũng đặc sắc chẳng kém gì.

“Cái mặt ấy…” Cát Diệp nhớ lại, bật cười ha hả:

“Y như ban ngày mà lỡ nuốt nhầm… một bãi phân chó vậy!”

“… Ờm, Cát Diệp, nói vào việc chính đi.”

Diệp Liên Thành cố nhịn cười, cắt lời. Giờ thì hắn mới thật sự thấu hiểu tầm quan trọng của chín năm giáo dục bắt buộc kiếp trước.

“Xin lỗi đại sư huynh, ta lỡ lời thôi.”

Cát Diệp lập tức nghiêm túc trở lại:

“Thấy hắn, ta liền đòi phí trị thương. Ai ngờ thằng nhãi mặt dày kia dám bảo không có tiền! Ta lục người một cái, ha, thế mà moi ra được một túi năm viên hạ phẩm linh thạch!”

“Sau đó ngươi có nói cho hắn biết về Linh Thị không?”

“Đương nhiên rồi!” Cát Diệp cười đắc ý, “Theo đúng dặn dò của huynh, ta giả vờ lấy tiền xong, lẩm bẩm “lại có tiền ra Linh Thị tìm bảo bối rồi”… chắc chắn hắn nghe rõ mồn một.”

Được đại sư huynh trọng dụng, trong lòng Cát Diệp vốn bị coi thường bấy lâu đã sớm dâng tràn xúc động.

Diệp Liên Thành vỗ vai hắn, cười nhạt:

“Năm viên linh thạch đó cứ giữ lấy mà dùng. Lần này ngươi làm tốt lắm, cố gắng phát huy tiếp.”

“Vâng! Đại sư huynh!”

Linh Thị, khu chợ giao dịch của đệ tử Thiết Kiếm Môn. Vũ khí, bí tịch, đan dược, kỳ trân dị bảo… miễn là liên quan tới tu hành, nơi đây đều có.

Thế lực đứng sau Linh Thị cực kỳ hùng hậu, tuy không thuộc Thiết Kiếm Môn nhưng lại hợp tác với môn phái, đặt ngay trong sơn môn.

Ngoài lúc nửa đêm, thời điểm náo nhiệt nhất chính là buổi trưa.

“Lại đây xem nào, cỏ Vô Căn mới hái, chỉ một viên hạ phẩm linh thạch thôi!”

“Trứng huyết mạch hung thú thượng cổ, cam kết hàng thật giá thật, chỉ năm viên trung phẩm linh thạch!”

Các tiểu thương thi nhau gào khản cả cổ.

“Đại thúc, trứng này không phải hôm trước ngươi vừa mua từ ta – cái trứng đà điểu ấy à? Sao bôi thêm mấy vệt màu rồi mang ra bán lại?”

Một thiếu nữ mặt tròn, da trắng như tuyết, mặc váy dài chỉ thẳng vào quả trứng trên sạp mà nói.