Chương 1

Thiết Kiếm Môn, một gia tộc tu đạo có lịch sử truyền thừa gần ngàn năm. Nghe đồn, chưởng môn đương nhiệm – Diệp Phong – đã bước vào cảnh giới Quy Nhất, kiếm đạo tung hoành, đồng bối khó ai địch nổi.

Hôm nay là ngày cuối cùng trong kỳ thu đồ ba năm một lần của Thiết Kiếm Môn. Dù vậy, dưới chân núi vẫn có hàng dài người chờ được khảo hạch, kéo thành một con rồng lớn.

“Đại sư huynh, huynh thật sự đã luyện thành chiêu cuối trong Kiếm Phổ rồi ư?”

Trên sân luyện võ, một thiếu niên áo nâu cầm kiếm giấu ra sau lưng, tay kia dùng ống tay áo lau mồ hôi, mồ hôi ướt đẫm cả người nhưng đôi mắt vẫn sáng rực nhìn chằm chằm vào thanh niên áo trắng trước mặt — vị ấy chính là con trai chưởng môn, cũng là đại sư huynh của toàn bộ Thiết Kiếm Môn!

Diệp Liên Thành không trả lời ngay, ánh mắt hắn vẫn dõi xuống hàng dài người đang xếp ở chân núi. Thiết Kiếm Môn chiếm trọn cả một ngọn núi, mà sân luyện võ này chỉ đứng sau nghị sự đường trên đỉnh về độ thoáng tầm nhìn, quang cảnh chân núi thu vào trong mắt rõ mồn một… chỉ là vẫn không thấy được người hắn tìm bấy lâu.

“Đa… đại sư huynh?”

“À?”

Diệp Liên Thành giật mình hoàn hồn, đôi mắt sắc bén lập tức xoáy về phía kẻ vừa hỏi. Hắn hơi nhíu mày — tên này gọi là gì ấy nhỉ?

Bị ánh mắt kia quét trúng, thiếu niên áo nâu vô thức cúi đầu, lùi lại một bước. Trong bụng thầm khen: quả nhiên là đại sư huynh, chỉ một ánh nhìn đã áp lực thế này rồi!

“Có phụ thân chỉ dạy, mấy hôm trước ta đã luyện thành chiêu cuối trong Kiếm Phổ.”

Vừa dứt lời, xung quanh liền vang lên một tràng hô kinh ngạc.

Phải biết Kiếm Phổ vốn do tổ sư môn viết ra, lại được các đời chưởng môn mài giũa, giờ đã ngang ngửa công pháp Huyền giai thượng phẩm! Trong toàn môn, ngoài chưởng môn ra, chưa ai luyện nổi. Vậy mà Diệp Liên Thành, mới mười sáu tuổi, đã làm được. Thiên phú thế này… khỏi bàn!

Những tiếng tán thưởng, nịnh nọt vang khắp sân. Nếu là hồi mới xuyên tới đây, Diệp Liên Thành hẳn sẽ lâng lâng bay bổng. Nhưng nghe mãi cũng thành quen, giờ hắn đã miễn dịch.

Trước khi xuyên, hắn chỉ là một thanh niên “ăn hại” ở nhà, cái gì cũng dở. Thế mà vừa mở mắt ra đã trở thành con trai chưởng môn Thiết Kiếm Môn, kiêm luôn đại sư huynh.

Cái khởi đầu này… nói không động lòng là nói dối! Hắn từng nghĩ mình sẽ tung hoành dị giới, bước lêи đỉиɦ vinh quang. Nhưng khi nhận ký ức của “nguyên chủ” xong, trong đầu hắn như có ngàn vạn con ngựa hoang phi qua…

Rõ ràng là cầm nhầm kịch bản rồi!

“Buông ta ra! Các ngươi mau buông ta ra! Diệp Liên Thành, đồ súc sinh! Trả muội muội lại cho ta!”

Tiếng gào thét xé ruột vang từ xa, hình như có người định xông vào sân luyện, nhưng bị hai đệ tử ngoại môn giữ chặt.

Khóe miệng Diệp Liên Thành khẽ giật — tới rồi, vẫn là tới rồi…