Chương 42

Nàng vẻ mặt mị hoặc, kéo kéo vạt áo Vấn Hề làm nũng: "Ngươi sắp 18 tuổi rồi, cũng phải ra ngoài trải nghiệm một chút chứ, tối nay tỷ tỷ cho ngươi thấy nè~"

"Ta có thể trèo tường về." Vấn Hề liếc nhìn Cửu Uẩn một cái, ngẩng đầu lên vô cùng kiên định.

Cửu Uẩn còn chưa kịp nói gì, Vấn Hề đã bị người ta đυ.ng phải, hơn nữa lực đυ.ng rất mạnh, Vấn Hề dùng tay chống xuống đất, lòng bàn tay bị trầy da một mảng.

Người đυ.ng phải cô, không phải ai khác, chính là Hàn Vũ, Hàn Vũ nước mắt lưng tròng vô cùng hoảng sợ, nhìn thấy Vấn Hề sau lại đột nhiên bò dậy từ dưới đất, nắm chặt tay Vấn Hề: "Vấn Hề... Vấn Hề... cậu có phải hiểu mấy thứ đó không? Cứu tớ với... cứu tớ với! Mẹ tớ muốn gϊếŧ tớ..."

Vấn Hề cau mày, theo bản năng gạt tay Hàn Vũ ra: "Mẹ cậu tại sao lại muốn gϊếŧ cậu?"

Hàn Vũ nghẹn ngào một cái, hoảng loạn đảo mắt, dường như không biết nên trả lời như thế nào.

Vấn Hề xòe lòng bàn tay ra, chỗ bị trầy da đã rỉ máu, Cửu Uẩn xót xa vô cùng, ôm bàn tay cô thổi phù phù, ánh mắt nhìn Hàn Vũ, giống như đang nhìn người chết.

"Tớ... tớ không biết..." Hàn Vũ rõ ràng đang nói dối, ánh mắt nàng đảo khắp nơi, lắp bắp nói: "Mấy hôm nay tớ xui xẻo, cứ gặp phải chuyện không may, nên tối nay muốn đốt chút vàng mã cho mẹ tớ, để bà phù hộ cho tớ..."

"Tớ nghe người ta nói, đốt vàng mã ở ngã tư đường là hiệu quả nhất, tớ liền mua một ít vàng mã, ngồi xổm ở ngã tư đường đốt, rồi lúc tớ cúi đầu đốt vàng mã, đột nhiên có người đẩy tớ một cái, trước mặt vừa hay có một chiếc xe chạy qua, nếu không có người kéo tớ một cái, tớ... tớ suýt nữa... hơn nữa tớ quay đầu lại nhìn, phía sau căn bản không có ai, trên lưng... trên lưng lại cảm thấy không đúng..." Hàn Vũ run rẩy vén lưng áo cho Vấn Hề xem, trên quần áo của nàng, in một dấu tay máu.

“Tôi… tôi không biết gì cả, nhưng tôi không muốn chết… Tôi mới mười bảy tuổi…” Hàn Vũ ôm mặt khóc nức nở.

Văn Hề không hề động lòng thương xót: “Chỉ bằng một đôi dấu tay dính máu, cô liền quả quyết nói với tôi rằng mẹ cô muốn hại cô? Vậy tại sao mẹ cô lại muốn hại cô? Tại sao lại muốn gϊếŧ con gái mình? Hàn Vũ, cô vẫn đang nói dối.”

Hàn Vũ ngây người, dù sao cô cũng chỉ là một thiếu nữ 17 tuổi, suy nghĩ đương nhiên không thể tỉ mỉ như người trưởng thành, lời nói dối bịa ra, chỉ cần khẽ chọc một cái là có thể bị vạch trần.

Hàn Vũ run rẩy, ôm cánh tay hồi lâu không nói, có một số bí mật tự nhiên không thể nói cho người khác biết, lỡ như Văn Hề tiết lộ ra ngoài thì phải làm sao?

Nhưng tối nay, cô thật sự cảm thấy tử thần đã lướt qua mình.

Chiếc xe lao tới, sượt qua người cô, khi chủ xe thò đầu ra mắng cô, Hàn Vũ vẫn còn chút hoảng hốt.

Hàn Vũ ngập ngừng ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy tiểu nhân giấy trong túi Văn Hề, tiểu nhân giấy vẫn chưa thể điều khiển tốt thân thể của mình, nhưng nó thích nghe chuyện phiếm, lúc này đang lén thò đầu ra khỏi túi, còn dùng hai tay bám vào mép túi.

Cô sợ hãi lùi lại một bước, khuôn mặt vốn đã tái nhợt, giờ không còn một tia huyết sắc.

Văn Hề bình tĩnh ấn tiểu nhân giấy xuống, nhét nó vào trong: “Cô nói dối quanh co, không biết đã che giấu bao nhiêu chuyện, tôi sẽ không giúp cô đâu, cô tự cầu phúc đi.”

“Đừng!” Hàn Vũ nhìn thấy tiểu nhân giấy, dường như tin rằng Văn Hề quả thật có chút năng lực đặc biệt, cô nhỏ giọng nói: “Tôi nói cho cô biết, cô đừng nói cho người khác được không?”