Nàng ta nghiến răng: “Nói ra ta còn thấy bẩn miệng. Các công tử dự tiệc đều là người quyền quý, ai biết có phải nàng ta dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì để trèo cao không. Chỉ là một thứ nữ, làm như ai cũng thèm muốn chắc?”
Mọi người nhìn nhau, ai mà không biết một trong những vị công tử trong lời đồn mấy ngày nay chính là người trong mộng của vị tiểu thư này. Mặc dù thông tin khá mơ hồ, nhưng chuyện vừa cuốn hút vừa kinh người như thế xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, mấy người cùng ở trên giường... làm sao mà che giấu hoàn toàn được.
“Liêu tỷ tỷ nói phải lắm, xem ra vị thứ nữ của Cung Hầu Phủ này cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Nếu nàng ta không muốn, sao không chống cự hoặc lấy cái chết để bảo toàn danh tiết? Cứ phải để mình mất hết mặt mũi, nói không chừng, nàng ta vốn đã có ý định đó để bám víu lấy ai đó rồi.”
“Tuy chỉ là một thứ nữ, nhưng nhìn lá biết cành, gia phong của Cung Hầu Phủ xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi, thảo nào ngày càng sa sút. Vậy mà còn muốn so bì với Tô đại tiểu thư, lần này xem Lục Phượng Sương còn vênh váo được nữa không?”
...
“Phù...”
Bên trong tấm màn thêu màu xanh khói đã ngả cũ, Lục Yến giật mình tỉnh giấc. Nàng ôm lấy l*иg ngực đang đập thình thịch, mở to mắt nằm trên giường để định thần lại.
Trong phòng không thắp đèn, đèn l*иg ngoài sân cũng đã tắt từ sớm. Vì nến chưa được thay kịp thời nên trong phòng tối om.
Nơi này hoàn toàn khác với những tòa nhà cao tầng hiện đại, nơi ánh đèn đường vẫn hắt vào sáng trưng qua ô cửa sổ. Cũng chẳng có tiếng rao quen thuộc bán hạt dẻ nóng hay mì nướng ở dưới lầu. Đêm ở đây chỉ có tiếng gió rít vù vù, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng tuyết rơi lả tả từ cành cây.
May mà ánh trăng soi trên nền tuyết trắng trước sân cũng hắt vào trong khung cửa, tạo nên một vệt sáng trong trẻo.
Chân Lục Yến lúc này vẫn còn hơi mềm. Từ khi xuyên không đến đây, cảnh tượng được miêu tả trong sách đã ám ảnh nàng không biết bao nhiêu lần trong mơ, lần nào cũng khiến nàng tim đập chân run.
Tạm thời không dám ngủ lại, trong phòng ngủ tối đen như mực, nhưng Lục Yến không dám thắp đèn, vì phòng vừa sáng lên, nha hoàn bên ngoài sẽ vào ngay.
Nghiêng đầu nhìn vệt sáng bên cửa sổ, nàng gắng gượng ngồi dậy, khoác chiếc áo choàng có lớp lót trong đã sờn lông rồi lê bước đến bên cửa sổ.
Lục Yến đã xuyên không đến đây được nửa năm.