May mắn là cuối cùng các kỵ sĩ cũng chấp nhận lời đầu hàng của Lehmann
, không tiễn tên tà ma còn sót lại này xuống địa ngục ngay tại chỗ.
Ấy không phải vì họ có phẩm chất cao thượng "không gϊếŧ người đã hạ vũ khí", mà là... theo những gì Lehmann
nghe lỏm được từ cuộc trò chuyện của các kỵ sĩ... dựa theo quy định của Giáo hội Rạng Đông, việc thẩm vấn liên quan đến dị đoan chỉ có thể giao cho Tòa án Dị giáo, kỵ sĩ đoàn không có thẩm quyền.
Nếu họ tự ý thẩm vấn, để Tòa án Dị giáo biết được, thì người phải nếm quả báo sẽ đến lượt kỵ sĩ đoàn. Cảm tạ mối quan hệ quyền hạn trách nhiệm phức tạp và những cuộc đấu đá chính trị giữa các ban ngành của họ, đã giúp Lehmann
sống thêm được vài ngày.
Anh bị tống lên thuyền chở tù ngay trong đêm, áp giải đến nhà tù Mỏm Biển và ném vào hầm ngục tăm tối nhất.
Đến nay đã được bảy ngày rồi.
Trong khoảng thời gian này, Lehmann
đã lật tung cả phòng giam chật chội, tối tăm lên, cố gắng tìm kiếm một công cụ nhỏ nào đó có thể giúp anh vượt ngục. Tuy nhiên, ngoài một mảnh đá bong ra từ tường thì anh chẳng tìm thấy gì khác.
Mà mảnh đá đó cũng chẳng thể nào cạy được cánh cửa sắt kiên cố, nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng để khắc chữ lên tường.
Lehmann
bắt đầu khắc ngày tháng để tính thời gian, anh viết lại tất cả các phương trình hóa học mà mình biết, bao gồm cả phản ứng hóa học của thuốc nổ.
Sau đó lại dựa vào trí nhớ, vẽ ra một bản đồ địa hình đơn giản của nhà tù Mỏm Biển.
Thế nhưng, tất cả những điều này đều chẳng giúp ích gì cho việc vượt ngục.
"Nam chính trong Nhà Tù Shawshank vượt ngục ít ra còn có một cây búa. Còn tôi thì có cái búa chắc?" Lehmann
bực bội vò đầu.
Ngày mai anh sẽ phải đối mặt với các quan thẩm phán dị giáo. Dù là đào đường hầm hay chế tạo thuốc nổ cũng đều không kịp nữa rồi, phải làm sao bây giờ?
Thế giới này dường như vẫn đang ở thời Trung Cổ, hễ nhắc đến Trung Cổ, giáo hội, tòa án dị giáo, trong đầu Lehmann
lại tự động hiện ra mười loại cực hình... đến lúc đó, có lẽ cái chết đối với anh còn là một sự giải thoát.
"Bình thường xuyên không không phải đều sẽ cho bàn tay vàng, đùi vàng gì đó sao? Sao tôi lại chẳng có gì hết vậy?"
Lehmann
đấm mạnh xuống đất.
"Tôi không muốn chết... Tôi không thể chết! Tôi đã chết một lần rồi, đây là cuộc đời thứ hai của tôi, tôi còn chưa kịp làm gì cả... tôi không thể chết như thế này được!"