“Đúng vậy, muội không nên... cái gì?”
Thanh Tụ dừng bước, nhíu mày nhìn nàng: “Muội làm nổ Phong Lâm Uyển rồi hả?”
Vẻ mặt Tuế Lăng Lẫm ngơ ngác: “Vậy hắn nói với huynh chuyện tuần trước muội nhổ cây con ở vườn trân dược à?”
“...”
Tuế Lăng Lẫm căng thẳng nói: “Sư huynh! Tiền bán được muội đều nộp lại cho tông môn rồi mà! Muội nghiền thành bột thuốc mới đem đi bán, kiếm được gấp ba lần tiền đều nộp lên hết rồi, đủ để thay mới hai đợt cây con luôn ấy!”
Thanh Tụ hơi nhướng mày: “Muội còn dám lén nhổ cây con ở vườn trân dược đem đi bán ư?”
“...”
Tuế Lăng Lẫm nghi hoặc: “Vậy hắn đã nói với huynh chuyện tháng trước muội luyện dược hộ người ta để kiếm tiền à?”
Thanh Tụ cuộn cuốn sách lại, gõ lên vai Tuế Lăng Lẫm: ”Giỏi lắm, cuốn sách này để trong tay người khác là tông quy bất khả xâm phạm, đến tay muội thì thành bí kíp làm giàu.”
“...”
Tuế Lăng Lẫm im lặng một lát: “Sư huynh.”
“Lúc Lâm môn chủ khiển trách huynh nên quản giáo muội nhiều hơn, huynh thực sự có nghe không đấy?”
Thanh Tụ hừ lạnh: “Dĩ nhiên là nghe rồi.”
Nghe câu đầu tiên cũng tính là nghe.
Hắn hoàn toàn không cảm thấy hổ thẹn vì hành vi ngay sau đó đã lập tức phong tỏa ngũ quan của mình.
Hai người vừa nói vừa đi đến dưới bậc đá điện Bạch Lộ, xuyên qua hai hàng vệ binh nghiêm trang đứng song song.
Chẳng trách Lâm môn chủ lại hoa tay múa chân phẫn nộ lâu như vậy, những chuyện xấu mà tiểu cô nương này làm được thật sự không ít. Thanh Tụ cũng không ngờ rằng mình với tư cách là đệ tử quan môn từng được Dạ Vọng Khanh đích thân chọn, thế mà lại nhận thêm một tiểu sư muội nữa, một kẻ thiên tài lệch lạc, căn cốt cực yếu nhưng thiên phú luyện thuốc cực cao.
Đến cổng điện Bạch Lộ, Tuế Lăng Lẫm chào tạm biệt Thanh Tụ: “Làm phiền sư huynh phải đi một chuyến rồi, vậy muội đi học tiết Phù Lục đây.”
“Đợi đã.” Thanh Tụ gọi nàng lại: “Muội tranh thủ thu dọn đồ đạc đi, tối nay dọn đến điện Trường Ức.”
Gió nhẹ thổi qua làm cho tóc thiếu nữ bay bay, biểu cảm chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng: “Là sư tôn về rồi sao? Người đồng ý cho muội dọn đến điện Trường Ức rồi à?”
“Sư tôn vẫn chưa về.”
Thanh Tụ do dự một chút, rồi nói: “Đi học trước đi.”
Tuế Lăng Lẫm là đệ tử mà tông chủ ép buộc nhét cho sư tôn. Khi biết nàng vẫn chưa được vào Trường Ức Điện, ngài còn đích thân đốc thúc.
Công bằng mà nói, hắn khá thích tiểu sư muội này, nhưng một năm trước đã xảy ra một tai nạn khiến tính tình sư tôn thay đổi rất lớn.
Thanh Tụ thở dài một hơi.
Hắn coi như là sắp dẫn tiểu sư muội bước chân vào hố lửa rồi.