Tiếng bước chân từ xa lại gần, có người dừng lại trong sân.
Nhìn hai người đang như nước với lửa ngoài cửa, y khẽ thở dài: “Đừng nói những lời vô căn cứ đó nữa.”
Người đến chính là Mộ Dung Diễm, dáng người y cao gầy, lưng thẳng tắp, khí chất thanh cao như lan như ngọc.
Dù gia đạo sa sút, y vẫn giữ được phong thái ung dung, không màng vinh nhục của một vị thế gia quý công tử.
Tuổi còn trẻ, y đã là một kiếm tu nhận được nhiều sự chú ý của Tố Hồi Tông.
Ánh nắng chói chang chiếu lên đôi tay đang bị trói của Tuế Lăng Lẫm, sợi dây thừng thô ráp nghiến lên làn da non nớt làm cho từng vệt máu hằn đỏ vòng này qua vòng khác.
Mộ Dung Diễm cau mày: “Nàng ấy sẽ không chạy đâu, thả nàng ấy ra.”
Thẩm Sí giật mạnh sợi dây khiến cho Tuế Lăng Lẫm không kịp đề phòng loạng choạng tiến về phía trước hai bước.
“Ngươi quá không hiểu nàng ta rồi Mộ Dung. Nàng ta không chạy ư? Nàng ta chỉ hận không thể giẫm lên mặt hai chúng ta mà bay đi mất thôi.”
Lời còn chưa dứt, sợi dây đột nhiên bị một lực mạnh kéo ngược trở lại. Thân hình Thẩm Sí chao đảo, vội vàng bám lấy cánh cửa.
Hắn giận dữ nhìn chằm chằm Tuế Lăng Lẫm. Hai người cứ thế lườm nguýt nhau bằng ánh mắt sắc như dao bay loạn xạ, muốn đâm đối phương đến toàn thân đầy lỗ máu.
“...” Mộ Dung Diễm xoa xoa mi tâm: “Nàng ấy sẽ không làm thế đâu.”
Sự tự tin của Mộ Dung Diễm bắt nguồn từ việc y và Tuế Lăng Lẫm đã quen biết nhau từ thuở nhỏ.
Tổ tiên y giàu có, tuy không phải thế gia tu hành nhưng lại có quan hệ rất tốt với các đại tông môn, cũng chính vì thế mà bị Ma tông ám hại làm cho đại gia tộc tan rã và phiêu bạt khắp nơi.
Cha của Tuế Lăng Lẫm vốn là hộ vệ trưởng của nhà y, đã tận tâm tận lực bảo vệ y khi còn nhỏ. Kể từ lúc y phải sống nhờ vả nhà người khác, hai người lấy danh nghĩa anh em mà đối đãi, chỉ là Tuế Lăng Lẫm nhút nhát, hiếm khi chủ động giao lưu với y. Y lờ mờ nhận ra cảm tình của Tuế Lăng Lẫm dành cho mình, ngặt nỗi “hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”, y không thể đáp lại, chỉ đành bù đắp ở những phương diện khác để báo đáp ơn cứu mạng của cha nàng.
Thẩm Sí tựa vào cột hành lang: “Vậy ngươi phải cẩn thận đấy, đừng để bị nàng ta đâm cho một dao vào ban đêm.”
Tuế Lăng Lẫm tránh né ánh mắt đầy châm chọc của Thẩm Sí: “Ta đã nói đó là ngoài ý muốn rồi.”
“Ngoài ý muốn.” Thẩm Sí cười lạnh đáp: “Là muốn ta mất mạng ngoài ý muốn thì có?”
“...”
Hắn chạm tay lên má, đầu ngón tay lướt qua vết sẹo dài và mờ: “Thật sự rất đau đấy.”
Tuế Lăng Lẫm: “Thuốc ta cũng đã đưa cho ngươi rồi, là tự ngươi không dùng.”
Thẩm Sí: “Ta còn dám tin ngươi sao?”
Tuế Lăng Lẫm liếc hắn: “Ngươi cứ thử một chút đi, dùng thuốc của ta vào thì kéo dài tuổi thọ, nhan sắc vĩnh cửu, cá chép hóa rồng, tu tiên bá thể, ngày mai là đạt tới cảnh giới Đại Thừa ngay.”
Thẩm Sí: “...”
Toàn là thứ linh tinh gì không biết.
Dây trói càng lúc càng siết chặt. Cổ tay Tuế Lăng Lẫm đỏ bừng, những vệt máu trông rất chói mắt.
Mộ Dung Diễm không thể nhìn tiếp được nữa, y tuốt kiếm ra khỏi bao, đang định tiến lên chém đứt dây thừng thì không ngờ có một người chen vào trước mặt.
Thẩm Sí chắn phía trước, tự tay cởi trói cho Tuế Lăng Lẫm.
Khi tháo dây còn cố ý giật mạnh vào trong, nhất định phải làm nàng đau thêm một lần cuối cùng mới thôi.
Tuế Lăng Lẫm xuýt xoa vì đau, lòng đầy oán trách. Nhưng nàng vừa nghiêng đầu, tầm mắt đã chạm phải vết sẹo trên má Thẩm Sí, lời định nói đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong.
Nhưng thực tế, bắt Tuế Lăng Lẫm phải gánh cái “tội danh” này thì có chút oan uổng cho nàng.
Hồi đó nàng mới xuyên không vào, hệ thống sửa lỗi còn chập chững, thông tin cung cấp rất mờ nhạt.
Nàng tỉnh lại bên bờ sông hoang vắng, lần theo ký ức mơ hồ để về nhà, trong căn nhà chỉ có một Thẩm Sí đang bệnh sắp chết.
Để không phải cùng một xác chết trải qua những tháng ngày dài đằng đẵng, nàng đã tốt bụng luyện thuốc cứu sống hắn. Hai người cứ thế nương tựa nhau sống qua vài tháng.
Một ngày trước khi lên đường đến Tố Hồi Tông cầu học, Thẩm Sí đã giúp nàng thu dọn hành lý, mới tình cờ phát hiện ra Tuế Lăng Lẫm là cố ý tiếp cận hắn.
Nhưng Tuế Lăng Lẫm đâu có biết.
Nhiệm vụ của nàng là phải “ngọt ngào sủng ái” sư tôn của mình. Vốn dĩ bị rơi xuống thời điểm một năm trước khi nhập tông đã đủ thảm rồi, nàng làm sao biết được Thẩm Sí là huyết mạch duy nhất của Ma tông tông chủ lưu lạc bên ngoài, mà trong hành lý của nàng lại chứa cơ quan nhận (lưỡi dao ẩn) chuyên dùng để đối phó với hắn.
Lưỡi kiếm bắn ra làm cho Thẩm Sí bị hủy dung. Từ đó hai người hiểu lầm sâu sắc và đường ai nấy đi, cho đến tận khi gặp lại nhau ở Tố Hồi Tông.
Sau khi hệ thống được sửa lỗi xong, Tuế Lăng Lẫm mới biết được cha của nguyên chủ một lòng lên kế hoạch gϊếŧ chết Thẩm Sí, đáng tiếc chưa thành công đã chết. Nguyên chủ biết chuyện này nên đã không chút do dự kế thừa di nguyện, cố ý tiếp cận Thẩm Sí.
Những mảnh vỡ của quá khứ rơi rụng khắp nơi. Tình bạn giúp đỡ lẫn nhau trước kia đã biến mất không dấu vết và hóa thành cảnh tượng như nước với lửa hiện tại.
Mộ Dung Diễm hỏi: “Sao muội lại vào Tàng Bảo Các?”
Tuế Lăng Lẫm xoa xoa cổ tay: “Muội bị lạc đường nên mới vào đây, đang định đi ra đây.”
Thẩm Sí mỉa mai châm chọc: “Lạc đường ư? Ngươi cũng khéo đi thật đấy. Đi vòng qua vô số cơ quan, để rồi “vô tình” đi lạc vào đây?”
“Vẫn còn nhanh nhẹn hơn chân cẳng của ngươi.” Tuế Lăng Lẫm cười nhưng không cười: “Sẵn tiện ta thay tông môn phát hiện ra chỗ kết giới yếu kém, khuyên các ngươi nên sớm đi bẩm báo. Xuân Nhật Hội sắp tới nơi rồi, để người nhà mình phát hiện ra còn tốt hơn bị kẻ khác nắm thóp sơ hở rồi trộm đồ. Chi bằng các ngươi hãy mau đi khuyên tông môn tăng cường tuần tra đi, ai biết được liệu có kẻ nào muốn ra tay với Tàng Bảo Các hay không.”
“Ngươi cũng quan tâm đến tông môn gớm nhỉ.”
Thẩm Sí nhặt bình sứ lên, tung lên rồi lại bắt lấy trong lòng bàn tay: “Nếu thật sự là lạc đường vào đây, mà còn đặc biệt chuẩn bị cái thứ này sao? Lính canh đều đã qua huấn luyện rồi, thuốc bình thường thực sự không có tác dụng đâu.”
Bình sứ ở trong tay Thẩm Sí trông cực kỳ nhỏ bé, là bằng chứng đanh thép khó chối cãi. Hắn chắc chắn rằng, chỉ có Tuế Lăng Lẫm mới có thể cải tiến ra mấy thứ kỳ kỳ quái quái này.
Tuế Lăng Lẫm nhìn qua rồi dời tầm mắt đi: “Cái đó không phải của ta.”
Thẩm Sí: “Có ai chứng minh được không?”
Tuế Lăng Lẫm: “Có.”
Thẩm Sí gần như bật cười thành tiếng: “Ta đã dò xét qua rồi, xung quanh đây sớm đã chẳng còn ai khác nữa!”
Tuế Lăng Lẫm hỏi: “Ý của ngươi là, không có ai có thể chứng minh chuyện này không phải do ta làm?”
“...”
Thẩm Sí hơi nheo mắt lại, chợt cảm thấy lời này của Tuế Lăng Lẫm có chỗ nào đó kỳ lạ.
Một lúc lâu sau, hắn đáp lại: “Đúng vậy.”
Tuế Lăng Lẫm: “Vậy có nghĩa là, cũng không có ai có thể chứng minh là ta làm.”
Thẩm Sí: “...”