Chương 24

“Sư huynh! Trả lại tiền cho ta đi!”

“Làm gì có chuyện mua bán xong rồi lại hối hận chứ!”

Trong điện Trường Ức, Tuế Lăng Lẫm và Thanh Tụ đang trong thế đối đầu căng thẳng.

Nàng giơ cao chiếc bình bạc hoa mai vân mây như ý: “Có trả hay không!”

Thanh Tụ sắp khóc đến nơi rồi: “Ấy ấy! Đừng đập! Đừng đập! Tuế Lăng Lẫm muội bình tĩnh một chút!”

“Hối hận mua bán cái gì, huynh đây là cưỡng mua cưỡng bán! Có trả hay không!”

“Trả trả trả, muội đừng kích động! Sư tôn nói thứ này để ở dân gian đủ mua được ba căn nhà đấy!”

Một đường vòng cung cao vυ"t, chiếc túi Càn Khôn màu đen rơi chuẩn xác vào tay Tuế Lăng Lẫm. Nhân lúc nàng dùng một tay bắt túi, Thanh Tụ vội vàng cứu lại món khí cụ đắt tiền từ tay nàng, mồ hôi lạnh chảy đầy lưng.

Tuế Lăng Lẫm sờ vào túi Càn Khôn, ném mạnh xuống bàn: “Rỗng tuếch!”

Thanh Tụ chặn Tuế Lăng Lẫm đang định cướp lại chiếc bình, ôm vai nàng đẩy lùi lại: “Đừng vội mà tiểu sư muội, vì thế nên ta mới bảo chờ khi nào rủng rỉnh tiền bạc rồi sẽ trả muội mà.”

Tuế Lăng Lẫm liếc hắn một cái, bực bội ném chiếc túi vào người hắn.

Thanh Tụ cười hi hi cất đi: “Sao thế, tiểu sư muội cũng thiếu tiền à?”

Tuế Lăng Lẫm bất mãn: “Sao huynh tiêu hết nhanh thế?”

“Trên dưới đều phải lo lót cả, đặc biệt là nhóm người canh gác kia, chỉ riêng việc dò la xem ai trực ca, sở thích là gì, lúc đó làm sao để dẫn dụ họ đi đã tốn không ít tiền rồi.” Thanh Tụ giải thích: “Muội tưởng Tàng Bảo Các dễ vào thế sao? Tông chủ ngày nào cũng nói mọi người hãy coi tông môn như nhà mình thì muội thật sự coi tông môn là nhà, muốn dọn gì thì dọn chắc?”

Hắn dừng lại một chút: “Dọn được thì ta đã sớm dọn sạch rồi.”

“...”

Tuế Lăng Lẫm quay đầu nhìn hắn một cái, không nói gì nữa.

Thanh Tụ đặt chiếc bình bạc hoa mai vân mây như ý trở lại bàn trà: “Cũng không dùng đến nữa rồi. Sư tôn nói cho phép chúng ta cứ việc đi, muốn đi đâu thì đi. Nếu bị người ta chặn lại thì cứ trực tiếp báo tên của người, để tông chủ đợi người về rồi xử lý.”

Ý ngoài mặt chữ chính là chỉ cần sư tôn một ngày chưa về, tông môn một ngày không tìm thấy người, thì cũng chẳng ai làm gì được bọn họ.

Nhìn căn phòng tràn ngập ánh vàng rực rỡ, Thanh Tụ mang tâm trạng tốt đẹp, vươn vai định ra ngoài tu luyện, thì nghe thấy sau lưng vọng đến một câu nói mềm mỏng: “Sư huynh, huynh vừa mới nói là, đều đã lo lót xong xuôi rồi sao?”

“...”

Giọng nói này quá ngọt ngào, ngọt đến mức khiến lòng người dâng lên một dự cảm bất lành nồng đậm.

Thanh Tụ quay đầu lại. Tuế Lăng Lẫm chẳng biết từ lúc nào đã chu đáo cầm sẵn cung tên giúp hắn, ân cần đưa tới trước mặt.

Hắn cao hơn nàng, từ góc độ trên nhìn xuống thấy Tuế Lăng Lẫm nhỏ nhắn xinh xắn, làn da trắng như trong suốt, ngũ quan tinh tế, thanh tú xinh đẹp. Ngón tay đặt lên cánh tay hắn thon dài sạch sẽ, lòng bàn tay cũng không có những vết chai sần thô ráp do luyện võ lâu năm giống hắn, hoàn toàn là một tiểu cô nương trắng trẻo sạch sẽ, ngoan ngoãn nghe lời.

Tuế Lăng Lẫm khẽ kéo kéo vạt tay áo của hắn: “Vậy sư huynh giả dạng một chút chắc cũng không sao chứ?”

Thanh Tụ: “...”

Cung tên đưa tới trước mắt được lau chùi sạch bong, trông có vẻ khá dụng tâm. Nhìn lên phía trên là vẻ mặt tràn đầy ngưỡng mộ và cung kính của tiểu sư muội. Đôi mắt nàng long lanh nước, chớp chớp tỏa ra những tia sáng vụn vặt, hết sức động lòng người.

“...”

Hắn ngập ngừng giây lát: “Muội muốn làm gì?”

-

Tàng Bảo Các nằm ở góc Tây Nam hẻo lánh nhất của tông môn.

Vào thời điểm buổi chiều khi cảnh giới tương đối lỏng lẻo, hai người đi xuống từ sau núi.

Thanh Tụ từng là thủ vệ tuần tra Tàng Bảo Các nên nắm rất rõ đường đi. Hắn dùng chìa khóa “mượn” được mở ba đạo cửa sắt, đi một đoạn ngắn đường mòn ven vách đá, băng qua một hàng rào gỗ, rồi đi tiếp trong đường hầm dưới lòng đất khoảng nửa nén nhang. Hắn vẽ phù lục lên cửa đá khiến mật môn âm thầm mở ra.

Đó là một căn phòng chật hẹp, ánh sáng mờ ảo. Bên trong có một giá sách, một bàn trà, một giường thấp, là nơi các thủ vệ luân phiên nghỉ ngơi.

Vòng qua bức bình phong hoa kim tiền, đẩy cửa ra liền tiến vào tầng thứ ba của Tàng Bảo Các. Địa thế sân vườn nơi này cực thấp, xung quanh là bảo tháp lầu cao, tầng tầng lớp lớp che khuất bầu trời, u tối thanh mát, tự mang phong thái ẩn dật.

Trông xa mặt hồ có vẻ bình lặng, nước trong lững lờ trôi, nhưng thực tế khắp các ngõ ngách đều dán phù lục, ẩn giấu kết giới, chỉ cần sơ suất một chút sẽ thu hút sự chú ý của thủ vệ tuần tra vòng ngoài.

Thanh Tụ tì vai phải vào cánh cửa, thu lại vẻ mặt cợt nhả, thấp giọng nói: “Có người đến thì muội trốn vào trong. Trên tường sau bức bình phong có ba viên gạch hơi lồi ra, gõ lên đó ba cái là ta biết đường mà chạy.”

Hai người đã thương lượng xong, nếu đυ.ng phải người tuần tra thì sẽ chia làm hai ngả, ai nấy tự lo liệu.

Tranh Mỹ Nhân được giấu trong gian phòng cách một bức tường nối với hậu viện. Thanh Tụ liếc nhìn hai bên trái phải, ngay sau đó leo lên mái hiên, thân hình như chim yến, biến mất sau lớp ngói xanh.

Tuế Lăng Lẫm nấp sau bức tường, thỉnh thoảng lại thò đầu ra giám sát hành lang dài không bóng người.

Nàng nắm chặt trong tay sáu lọ nhỏ “Mê Vụ Tán”, loại bột này có thể khiến người ta bị loạn cảm giác về phương hướng.

Từ xa có đội thủ vệ tuần tra đi tới, Tuế Lăng Lẫm bịt mũi, mở một lọ Mê Vụ Tán làm cho khí không màu không mùi tràn ra. Một lát sau, ba tên thủ vệ lắc lắc đầu, thay đổi hướng tiến về bên trái, xoay mũi chân đi thẳng về phía trước.

Phù lục vẫn sẽ để lại dấu vết, còn “Mê Vụ Tán” đã qua cải tiến của Tuế Lăng Lẫm có thể hành sự một cách sạch sẽ không dấu vết.

Mặc dù Thanh Tụ đã ngầm thao tác, nhưng thủ vệ tuần tra vẫn không hề ít, chưa đầy nửa nén nhang, Mê Vụ Tán chỉ còn lại hai lọ.

Việc trộm Tranh Mỹ Nhân tốn thời gian hơn dự tính, lại một nhóm tuần tra ba người đi tới. Nàng dùng thêm một lọ, chớp mắt chỉ còn lại một lọ cuối cùng.

Tuế Lăng Lẫm lưỡng lự không biết có nên tìm dược liệu để chế thêm thuốc hay không thì bỗng nhiên liếc thấy bóng của hoa cỏ trong sân.

Gió nhẹ thổi qua làm tóc mai khẽ bay, nhưng bóng hoa Xuân Đường lại bất động như tờ. Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, không khí ngưng trệ không chút chuyển động, như thể đang bị một sức mạnh vô hình và cường đại ngầm khống chế.

Bị phát hiện rồi!

Tuế Lăng Lẫm xoay tay ném ra lọ cuối cùng. Thân lọ lăn lốc, khí thoát ra. Nàng chạy về phía cửa, tay vừa định đẩy cửa ra thì từ phía sau có một bàn tay vươn tới, bẻ vai nàng, dùng lực thô bạo ấn nàng lên cánh cửa, cẳng tay chắn ngang giữ chặt cổ nàng.

“Tiểu tặc! Để ta tóm được rồi nhé!”

Giọng thiếu niên đắc ý vô cùng, nghe vừa quen thuộc vừa đáng ghét.

Thiếu niên bắt được kẻ trộm, tâm trạng rất tốt.

Hắn vận một bộ kình trang màu đen thẫm, dung mạo thanh tú, khí chất sắc sảo, trên má phải ẩn hiện một vết sẹo kiếm dài mảnh, càng tăng thêm vẻ nghiêm nghị và kiêu ngạo.

Thấy tên tiểu tặc vùng vẫy muốn quay mặt đi, hắn nảy sinh nghi ngờ, liền gạt mái tóc dài rối rắm của nàng ra, lộ ra khuôn mặt thanh tú bên dưới, vẻ mặt tức khắc trở nên đầy hứng thú: “Hửm? Là ngươi à, Tuế Lăng Lẫm.”

Tuế Lăng Lẫm xoay tay đẩy mạnh hắn ra.

Chút sức lực này giống như gãi ngứa vậy. Hắn tóm lấy tay nàng, dùng tư thế cầm nã khóa ngược người nàng lên cửa rồi dùng dây thừng trói chặt hai tay lại.

Hắn cúi người áp sát vào lưng Tuế Lăng Lẫm, bá vai như huynh đệ tốt, chẳng màng đến sự kháng cự của nàng. Hắn ghé sát vào tai, giọng nói cố ý đè thấp đến mức nghe có vẻ hơi ám muội: “Đúng là không phải oan gia không tụ đầu mà, ngươi lại rơi vào tay ta rồi.”

“...”

Tuế Lăng Lẫm huých mạnh vào người hắn rồi nhấc chân đá mạnh một cái. Thiếu niên né tránh được, tay vẫn nắm chặt sợi dây, nụ cười thân thiện nhưng ẩn giấu ý đồ xấu xa.

Bầu không khí căng thẳng vô hình lưu chuyển giữa hai người, áp lực ngày càng thấp, tiếng côn trùng kêu chim hót vừa nãy giờ đây đều không còn tăm hơi.

Hai người chạm mắt một giây, đồng thời mở miệng.

Thiếu niên: “Mộ Dung Diễm, mau qua đây!”

Tuế Lăng Lẫm: “Thẩm Sí, ngươi đừng có gào thét lung tung!”

“Ta gào thét lung tung?”

Thẩm Sí cười lạnh một tiếng, đáy mắt lại chẳng có ý cười: “Vốn dĩ nếu ngươi nói lời nào dễ nghe thì ta còn cân nhắc tha cho ngươi. Đã như vậy thì hôm nay mọi người cùng tính hết nợ mới nợ cũ một thể đi.”

Cách đó không xa vọng đến giọng thiếu niên trầm ổn: “Thẩm Sí, ngươi làm gì mà lớn tiếng thế.”

Tuế Lăng Lẫm lại đá về phía Thẩm Sí. Người sau vẫn né tránh nhẹ nhàng như cũ, ngược lại càng vui vẻ hơn: “Mau lại đây, xem ta bắt được ai này!”

Lời hắn nói là hướng về phía Mộ Dung Diễm, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Tuế Lăng Lẫm, đầy vẻ trêu cợt: “Ta đã bảo là nàng ta thích ngươi mà? Lại còn đuổi theo ngươi đến tận đây luôn rồi kìa!”