Hai người đi đến một nơi hẻo lánh bên cạnh cây cầu vòm.
Tuế Lăng Lẫm lại truy hỏi thêm một câu sư tôn định đi đâu.
Dạ Vọng Khanh liếc nhìn nàng: “Sao thế, tiểu đồ đệ cũng muốn đi theo à?”
Tuế Lăng Lẫm nói nhỏ: “Có thể ạ?”
Dạ Vọng Khanh không đáp.
Tuế Lăng Lẫm ngượng ngùng gãi gãi vùng da dưới mắt, tự giác trả lời: “Thế thì đương nhiên là không được rồi.”
Hai người nhất thời không nói gì, gió nhẹ bên hồ từ từ đưa tới hơi mát.
Trên cổng vòm Tinh Nguyệt tụ lại linh quang nhạt màu, chẳng mấy chốc nữa tông môn sẽ mở ra.
Dạ Vọng Khanh rũ hàng mi xuống: “Không còn việc gì khác sao?”
“Sư tôn!”
Thấy hắn sắp đi, Tuế Lăng Lẫm túm lấy vạt tay áo của hắn. Nàng còn chưa kịp mở lời đã thấy hắn liếc mắt nhìn xuống thì vội vàng bỏ ra: “Bao giờ sư tôn mới về?”
“...”
Một tiếng cười khẽ vang lên.
Lá liễu tung bay rụng xuống. Trong gió chiều tự có ý thơ nồng đượm, ánh hoàng hôn phương xa phủ kín khung hình, tạo thành bức màn kỳ ảo phía sau Dạ Vọng Khanh. Quang ảnh làm nổi bật đường nét khuôn mặt hắn thật đẹp đẽ. Hắn mỉm cười rạng rỡ, là dáng vẻ cực kỳ có sức truyền cảm và gần gũi. Nhưng không hiểu sao, lòng Tuế Lăng Lẫm chợt thắt lại, vô thức cúi đầu không dám nhìn.
Tâm trạng của hắn giống như rất tốt mà nhìn Tuế Lăng Lẫm một lát. Chỉ có điều trái ngược hoàn toàn với nụ cười ấy là giọng nói cực kỳ lạnh nhạt, như khối băng thả vào đầm nước lạnh nghìn năm, im lặng không tiếng động, lạnh thấu tim gan.
“Xem ra là ta rời tông quá lâu, nên không biết Tố Hồi Tông hiện nay ngay cả hành tung của sư tôn cũng phải báo cáo từng chút một cho đồ đệ?”
“...”
Lời này nói ra có chút nặng nề, giống như một nhát đυ.c giáng xuống, cắt đứt khoảng cách giữa hai người một cách rạch ròi. Tuế Lăng Lẫm dù có gan dạ không sợ hãi đến đâu, thì lời đã nói đến mức này cũng không dám tùy ý làm càn nữa.
“Không có, đương nhiên là không có ạ.”
Tuế Lăng Lẫm lùi lại hai bước, giọng nói căng thẳng: “Sư tôn muốn đi đâu là tự do của sư tôn. Đồ đệ không dám hỏi nhiều.”
Nàng hơi hoảng loạn. Nàng cứ ngỡ sẽ là cảnh quan tâm kẻ đáng thương, nhưng không ngờ lại xuất hiện tình huống này. Dạ Vọng Khanh giống như một đóa hồng độc đầy gai nhọn, mỹ lệ kiều diễm nhưng khắp mình đầy gai, công kích không phân biệt bất cứ ai có ý định tiếp cận.
Trong lúc cấp bách, nàng lấy từ trong túi càn khôn ra một chiếc ô giấy, giọng nói vấp váp: “Con... con chỉ là lo trời sẽ mưa!”
“...”
Tuế Lăng Lẫm đành đâm lao phải theo lao để giữ thể diện: “Sư tôn bảo trọng thân thể, ngàn vạn lần đừng để bị ướt.”
Nàng đưa chiếc ô giấy ra: “Sư tôn đi thong thả.”
Gió nhẹ thổi bay tóc mái, cọ nhẹ lên má khiến nàng ngứa ngáy. Tuế Lăng Lẫm không dám vươn tay gạt đi. Nàng giữ nguyên động tác đưa ô, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi ủng dài màu đen của Dạ Vọng Khanh. Hắn đứng lặng im trước mặt nàng, ống tay áo bào hơi bay ngược về phía sau.
Mặc dù hắn không đáp lời, cũng không đón lấy, nhưng hắn cũng không rời đi.
Đây đã là phản ứng tốt nhất rồi. Tuế Lăng Lẫm không nén nổi nhen nhóm một tia hy vọng.
Nàng vui mừng ngẩng đầu: “Sư tôn...”
Trong lòng bàn tay rơi xuống một vật nặng tinh xảo. Đó là một tấm lệnh bài, Thanh Trần Lệnh.
Đồng tử Tuế Lăng Lẫm hơi co lại, có chết cũng không ngờ tới, hắn lại muốn đoạn tuyệt quan hệ thầy trò với nàng.
Giao Thanh Trần Lệnh cho nàng, Dạ Vọng Khanh đối với chính mình cũng thật tàn nhẫn.
Tại Tố Hồi Tông, sau khi xác định quan hệ sư đồ sẽ được ban phát một tấm Thanh Trần Lệnh. Khi một bên muốn đoạn tuyệt quan hệ, chỉ cần giao lệnh bài này cho tông chủ thì tự khắc sẽ có người sắp xếp các sự vụ khác.
Du͙© vọиɠ ban đầu là để tránh việc các vị sư tôn vì nể tình mặt mũi mà không tiện trực tiếp cắt đứt quan hệ với đồ đệ. Từ trước đến nay cũng chỉ có người làm thầy đơn phương muốn đuổi đồ đệ ra khỏi cửa.
Mà Dạ Vọng Khanh bảo nàng cầm lệnh bài này đi tìm tông chủ, có nghĩa là muốn công khai thông cáo rằng, chính Dạ Vọng Khanh hắn không xứng làm sư tôn của nàng.
“...”
Tuế Lăng Lẫm nhìn chằm chằm tấm lệnh bài, trong lòng tràn ngập bao nỗi niềm phức tạp.
“Nếu ngươi có ý định bái sư khác thì cứ đi tìm người khác mà đổi.”
Giọng nói của hắn dịu đi đôi chút, nhưng không hề có ý định dừng lại.
Cổng vòm Tinh Nguyệt hoàn toàn mở rộng, Dạ Vọng Khanh lướt qua vai nàng, mái tóc đen rũ xuống che khuất góc mặt, không nhìn rõ biểu cảm.
Tuế Lăng Lẫm cứ thế nhìn hắn đi xa dần, tay nắm một chiếc ô và một tấm lệnh bài. Nàng cảm thấy có chút nực cười, lại có chút luống cuống không biết làm sao.
Trong vầng sáng ấm áp của buổi hoàng hôn, bóng hình gầy gò cao thẳng được dát lên một lớp ánh sáng màu cam nhạt. Tuế Lăng Lẫm như nhìn thấy bóng dáng cô độc trong đêm tuyết của một năm trước.
Thế nhưng Dạ Vọng Khanh của lúc đó là đã trải qua sự phản bội của tông môn, chí hữu bỏ rơi, vạn người kết tội, tất cả những gì dốc lòng cả đời đều đổ sông đổ biển.
Rõ ràng vẫn chưa đến tình tiết đó. Vậy mà hắn đã chủ động bước trước một bước vào màn sương mù không thấy đáy, tuyệt tình bỏ lại tất cả mọi người phía sau.
Tuế Lăng Lẫm chạm vào tấm lệnh bài trong tay, mím chặt khóe môi.
Hắn không quan tâm nàng là ai nữa, không muốn đi sâu tìm hiểu mục đích nàng đến tông môn, cũng không muốn để tâm liệu nàng có liên quan đến ma tông hay không, càng không giống như trong nguyên tác mà trân trọng thiên phú dược tu của nàng, khích lệ nàng tương lai tất sẽ có thành tựu.
...
Hình như nàng bị hắn ghét bỏ rồi.