Chương 22

Cổng vòm Tinh Nguyệt chỉ mở vào những thời khắc nhất định, mà điều kiện để xuất tông vào lúc mặt trời lặn lại vô cùng khắt khe, thế nên người tập trung ở đây không nhiều.

Nhưng đó là trước khi Dạ Vọng Khanh đến.

Chẳng bao lâu sau, khi một vị đệ tử vừa nhận nhiệm vụ xuất tông vô tình ngoảnh đầu lại, phát hiện ra chính là bản tôn của Tranh Mỹ Nhân được công nhận chỉ tồn tại trong truyền thuyết đang hiện diện thật sự, thì lập tức ngẩn người ra.

Dạ Vọng Khanh đứng trong đình, nhìn ánh hoàng hôn dao động trên hồ Tinh Nguyệt, hoàn toàn không nhận ra nhóm tu sĩ trẻ phía sau đang bất chấp tông quy, tự ý dùng truyền âm phù vào việc lan truyền tin đồn bát quái, nhao nhao gọi bạn gọi bè.

“Sư tôn!”

Tuế Lăng Lẫm khó khăn chen qua đám đông đang dần trở nên nhộn nhịp, cố gắng xuyên qua những tu sĩ đang giả vờ đi dạo ngang qua. Nàng chạy vào trong đình, thở không ra hơi: “Người lại muốn đi đâu nữa vậy?”

Xung quanh trở nên xôn xao, mọi người đồng loạt chỉ trích: “Thật là to gan”, “Đối với sư tôn mà lại vô lễ như thế”, “Cũng may tính cách Dạ tôn chủ tốt”, “Trong ba vị tôn chủ thì sư tôn của nàng ta là hiền nhất rồi”, “Đúng là không biết điều”...

Tuế Lăng Lẫm lập tức đổi giọng, ngữ khí vô cùng cung kính: “Sư tôn, người định đi đâu vậy ạ?”

Dạ Vọng Khanh nghe tiếng liền quay đầu lại. Trước tiên liếc nhìn cánh cửa Tinh Nguyệt đang đóng chặt, sau đó mới đặt tầm mắt lên người Tuế Lăng Lẫm. Thiếu nữ chạy đến mồ hôi đầy trán, vẻ mặt lúng túng căng thẳng.

“Dạ Vọng Khanh, đã lâu không gặp. Về mà cũng không chào hỏi một tiếng. Nếu không phải nghe đồ đệ của ta nhắc tới thì ta cũng không biết huynh đã trở về đấy.”

Đám đông tự giác tách ra một con đường. Một nữ tử dáng điệu thướt tha bước ra, một thân váy dài xanh thẳm, yểu điệu kiều diễm.

Vị này chính là môn chủ Yên Lam phụ trách Đan tu. Nàng ta tự nhiên đi vào trong đình rồi ngồi xuống: “Không phải huynh vừa mới về sao, sao lại muốn đi nữa rồi?”

Tầm mắt lại chuyển hướng về phía Tuế Lăng Lẫm. Đôi mắt quyến rũ như mắt mèo chớp chớp, vẫy tay với Tuế Lăng Lẫm: “Đây là tiểu đồ đệ huynh mới thu nhận sao? So với Thanh Tụ thì dính người hơn nha.”

Yên Lam thích nói đùa, đôi khi không phân nặng nhẹ, vì sớm đã nhìn trúng thiên phú Dược tu của Tuế Lăng Lẫm nên luôn muốn thân cận với nàng để chiêu mộ người về dưới trướng của mình.

Tại Tố Hồi tông, mỗi đệ tử đều căn cứ vào thiên phú khác nhau mà vào các nhánh khác nhau để học tập, nhưng không phải ai cũng có sư tôn nguyện ý chuyên môn dẫn dắt tu hành. Được môn chủ dẫn dắt tu hành đã là gặp vận may, giống như Thanh Tụ và Tuế Lăng Lẫm có thể được một trong ba vị tôn chủ là Dạ Vọng Khanh chỉ dẫn tu hành, thực sự là sự may mắn cực kỳ hiếm có.

Nhưng trong nguyên tác, Tuế Lăng Lẫm vốn không giỏi giao tiếp với người khác, vì thế nàng cực kỳ sợ Yên Lam, luôn cố gắng tránh né. Lúc nghiêm trọng thậm chí sẽ vì không muốn gặp Yên Lam mà cáo bệnh không đi học lớp Đan tu của nàng ta.

Thế nhưng Tuế Lăng Lẫm khi đọc nguyên tác lại vô cùng yêu thích người minh diễm hào phóng như nàng ta.

“Trông xinh thật đấy, ngươi là Dược tu đúng không?”

“Hắn suốt ngày không ở tông môn, ngươi có muốn đi theo ta không?”

“Ngươi mà đến chỗ ta thì ta chắc chắn sẽ quan tâm ngươi hơn hắn.”

Yên Lam nháy mắt với Tuế Lăng Lẫm bằng ánh mắt lưu chuyển, rực rỡ vô song.

Bị đại mỹ nữ nhìn chằm chằm, Tuế Lăng Lẫm hiếm khi thấy thẹn thùng. Nàng hơi ngại ngùng cúi đầu, đến khi ngẩng đầu lên, liền phát hiện trước mắt bỗng xuất hiện một bóng hình cao gầy, áo trắng tay rộng, phiêu dật như ánh trăng.

Dạ Vọng Khanh chắn trước thân hình nàng, lặng lẽ ngăn cách tầm mắt của Yên Lam đang hướng về phía nàng.

Yên Lam: “...”

Thấy Dạ Vọng Khanh dẫn Tuế Lăng Lẫm đi ra ngoài đình, Yên Lam vừa giận vừa buồn cười.

Nàng chẳng qua thấy Tuế Lăng Lẫm nhìn trộm mình, không nhịn được muốn trêu chọc tiểu cô nương một chút nên mới đùa cợt vài câu, vậy mà hắn đã mang người đi luôn rồi. Chẳng để lại cho nàng chút mặt mũi nào.

“Chà chà, Dạ Vọng Khanh, huynh cũng bám đồ đệ thật đó nha.”

Yên Lam khẽ nhướng mày, cố ý trêu chọc một câu.

Dạ Vọng Khanh không hề lay động, coi như không nghe thấy gì.

Tuế Lăng Lẫm vội vàng chào hỏi Yên Lam. Người sau lập tức nở nụ cười rạng rỡ, không phát ra tiếng mà mấp máy môi: “Lần sau tới Đan tu tìm ta nhé.”

Dạ Vọng Khanh thản nhiên buông một câu: “Theo kịp.”

Tuế Lăng Lẫm rảo bước nhanh hơn.

Yên Lam tức quá hóa cười.

Cái người này vẫn thực sự giống hệt như trước kia, lười chẳng buồn để tâm đến nàng. Dẫu sao trước đây còn bằng lòng cười giả tạo lấy lệ. Từ khi ngao du một chuyến trở về, ngay cả giả bộ một chút cũng không tình nguyện.

Nàng càng sinh hứng thú xấu xa mà cao giọng nói: “Trông cho kỹ vào. Ta đây rất được lòng các tiểu cô nương đó, sẽ cướp người thật đấy.”