Chương 21

Bên cạnh cổng vòm Tinh Nguyệt là lầu Tương Tri chạm trổ cầu kỳ, vẽ vời rực rỡ.

Lầu cao hai mươi tầng, tầm nhìn cực kỳ rộng lớn, thu trọn phong cảnh Tố Hồi Tông vào tầm mắt.

Ánh hoàng hôn lớp lớp chồng lên nhau, rạng đông rực đỏ đầy trời.

Có một bóng hình gầy guộc nhưng cao thẳng đang tựa vào khung cửa sổ. Hắn lặng lẽ dõi mắt nhìn xa, trong đôi mắt đen trầm tĩnh không chút gợn sóng.

Lâm Tri Hàn nhìn theo tầm mắt của Dạ Vọng Khanh, trông thấy phương xa núi xanh sương mù bao quanh, nhìn xuống phía dưới là quy hoạch theo kiểu bàn cờ của Tố Hồi tông, từ trái sang phải sắp xếp các môn phái tu hành khác nhau dựa theo mười hai tinh tú. Đệ tử tu hành đi lại giữa đó, dưới ánh hoàng hôn trông vàng rực rỡ, trào dâng sức sống vô tận.

Đã ở cả đời rồi, cũng chẳng biết có gì hay mà nhìn nữa.

“Huynh cố ý gọi ta đến, chỉ để đưa cho ta cái này thôi sao?”

Y đi đến trước bàn, tay đặt lên chiếc hộp dài viền vàng tím chạm vân rồng, khẽ gõ một cái là mở ra.

Khi nhìn rõ vật đặt bên trong, lông mày y nhíu lại càng sâu: “Đưa cho ta làm gì? Ta cũng không dùng được thứ này.”

“...”

Thấy Dạ Vọng Khanh chỉ im lặng cúi nhìn Tố Hồi Tông, Lâm Tri Hàn cao giọng: “Ta là Dược tu!”

“Ta biết.” Giọng Dạ Vọng Khanh thản nhiên, cuối cùng cũng quay đầu nhìn y: “Bảo đệ mang đi tặng người khác.”

Lâm Tri Hàn: “Tặng ai?”

Dạ Vọng Khanh không đáp, quay người đi xuống lầu.

Lâm Tri Hàn giơ tay ngăn hắn lại, giọng điệu không mấy tốt đẹp: “Huynh nói cho rõ ràng! Suốt ngày ngao du bên ngoài, chỉ để tìm cái thứ này về sao? Kể từ một năm trước huynh không hài lòng việc Mộ Dung Diễm nhập tông, sau đó bỏ mặc bao nhiêu sự vụ của tông môn không quản, rốt cuộc...”

Lâm Tri Hàn còn muốn nói gì đó thì bị Dạ Vọng Khanh ngắt lời, bên môi hắn hiện lên một nụ cười hơi mang ý chế nhạo: “Đệ thấy ai thuận mắt thì tùy tay tặng đi.”

Đôi mắt vốn luôn tràn đầy ý cười dịu dàng kia, lúc này chỉ còn lại vẻ băng giá lãnh đạm. Ánh mắt ấy đâm thẳng vào tim Lâm Tri Hàn khiến y khẽ run rẩy.

Hai người lướt qua nhau, Lâm Tri Hàn nhìn cái bóng trên mặt đất dần khuất xa. Rõ ràng cả hai đều đang đứng trong ánh hoàng hôn ấm áp dịu dàng. Rõ ràng vẫn là cùng một người, nhưng lại khiến người ta cảm thấy đã thay đổi, thay đổi một cách triệt để.

Ánh mặt trời lặn chiếu xiên qua khung cửa sổ, trên đất chỉ còn lại bóng hình của một mình y, tòa lầu cao vốn từng được nhóm người bọn họ coi là nơi tụ họp bí mật, tràn ngập tiếng cười nói, giờ đây cũng chỉ còn lại mình y.

Lâm Tri Hàn đấm một quyền xuống bàn. Cơ thể căng cứng như dây cung kéo hết cỡ, tràn ngập vẻ nóng nảy u uất không có chỗ giải tỏa, chỉ cảm thấy mọi sự vô thường, lòng người dễ tan.

Vị sư huynh mà y quen thuộc đã biến mất rồi. Kể từ một ngày nào đó của một năm trước, Dạ Vọng Khanh đối với y, đối với tông chủ, đối với tông môn đều có một sự bài xích và oán hận không thể nói thành lời. Y đã vô số lần muốn tìm đối phương để nói cho rõ ràng, nhưng lời đến cửa miệng lại không hiểu sao... không nỡ.

Sư huynh đã một mình trải qua những gì? Rốt cuộc là loại trải nghiệm tàn khốc nào mới có thể khiến một người xảy ra sự thay đổi to lớn đến thế, thoát thai hoán cốt thành một tính cách khác hẳn. Giống như sâu trong linh hồn đã mục nát tàn lụi, nếm trải đủ đau đớn thiêu đốt, đối với nhân gian chỉ còn lại đau thương và thất vọng.

Lâm Tri Hàn vịn vào cạnh bàn, thở dài một hơi thật sâu. Sau đó y đi tới bên cửa sổ nơi Dạ Vọng Khanh vừa đứng, từ cùng một góc độ nhìn xuống Tố Hồi Tông.

Thuở nhỏ y bất hạnh, người thân bị ma tông hãm hại chết thảm trước mắt. Sau khi nhập tông thì suốt đêm gặp ác mộng, chịu đựng đủ mọi dày vò, đêm đêm quanh quẩn bên hồ, chỉ hy vọng có đủ dũng khí để kết liễu tất cả.

Chính sư huynh là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường của y.

Những năm đầu, mối quan hệ giữa Tố Hồi Tông và ma tông rất căng thẳng, lệnh giới nghiêm khắc nghiệt, thủ vệ tuần tra thường xuyên, nếu bị phát hiện không về ngủ đúng giờ sẽ bị phạt nhốt cấm túc.

Thiếu niên năm ấy đã giữ chặt lấy kẻ đang tìm cái chết bên hồ là y, đưa y né tránh nhóm thủ vệ, đi lêи đỉиɦ núi để ngắm trăng.

Ánh trăng trong vắt, màn đêm rộng lớn, khiến tâm tình con người cũng trở nên khoáng đạt hơn. Dưới ánh trăng, góc nghiêng của thiếu niên sạch sẽ, hàng lông mi dài dường như cũng được dát lên ánh trăng, nhẹ nhàng như lông vũ. Mái tóc dài đen nhánh của người đó rũ xuống tay Lâm Tri Hàn, còn mềm mại hơn bất kỳ loại lụa là nào. Lâm Tri Hàn cúi đầu, phát hiện vạt áo bào trắng tinh của Dạ Vọng Khanh bị mình túm bẩn một góc. Y đang lúng túng định thu tay lại thì lại bị người đó nắm lấy bằng lòng bàn tay ấm áp. Thiếu niên nghiêng đầu mỉm cười với y, đưa tay làm một thủ thế “suỵt”.

Người đó vỗ nhẹ vào mu bàn tay y để trấn an, khẽ nói: “Đừng tìm cái chết nữa, nhìn trăng đi, chết rồi là không bao giờ nhìn thấy được nữa đâu.”

...

Lâm Tri Hàn day day tâm mi, xoay người nhìn về phía chiếc hộp dài viền vàng tím chạm vân rồng trên bàn.

Y một lần nữa mở hộp dài ra, lấy thanh trường kiếm tinh xảo tuyệt mỹ bên trong rồi tùy ý vung lên. Kiếm khí uy phong sắc bén, thực sự là món trân phẩm hiếm có. Loại bảo vật như thế này, xưa nay thường là kiếm tìm chủ nhân, chứ không phải bất cứ ai cũng có thể khống chế được.

Không biết tại sao, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy thanh kiếm này, trong đầu y liền hiện lên bóng dáng của một người.

Trường kiếm tra vào bao, một tiếng “cạch” thanh thúy.

Nghĩ bụng hẳn là sẽ vô cùng tương xứng với người đó.

Người y đang nghĩ tới chính là vị đệ tử mà y từng kiên quyết đề xuất đưa vào tông môn, Mộ Dung Diễm.